Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.
thực là lương phẩm thiết yếu khi đi du lịch" mà thôi.
"Tuy rằng không biết tại sao lại thế, nhưng nghe có vẻ rất lợi hại." Vương Hiểu Thư muốn cầm lấy ống nghiệm, nhưng Z tránh đi, xem ra không muốn đưa cho cô dễ dàng như vậy.
"Tôi biết mà." Vưng Hiểu Thư thở dài, "Nói đi, anh muốn thế nào mới bằng lòng cho tôi?"
Z híp mắt cười, lông mày như trăng lưỡi liềm: "Tại sao em tin rằng tôi sẽ không lừa em?"
Vương Hiểu Thư rầu rĩ nói: "Tôi đã quyết định thử tin tưởng anh sẽ thay đổi, nhưng tín nhiệm của tôi chỉ có một lần, nếu anh cô phụ nó, vậy thì đừng trách tôi không tin anh nữa."
Con ngươi của Z hơi lóe lên, lập tức khôi phục như bình thường, mỉm cười nói: "Đương nhiên, làm sao có thể chứ, tôi tuyệt đối sẽ không cô phụ sự tín nhiệm của em." Hắn bổ sung thêm, "Thuốc này sau khi uống lên sẽ không có ảnh hưởng gì xấu, chỉ có một tác dụng phụ."
"Là cái gì?"
"Cảm thấy đói rất nhanh."
". . . . ." Khóe miệng Vương Hiểu Thư run run, "Thật sự là tác dụng phụ kỳ quái, nếu không có vấn đề khác thì cho tôi đi." Cô lại muốn nhận lấy, nhưng Z vẫn không đưa cho cô.
Cô nghi hoặc nhìn Z, Z nghẹn hồi lâu mới phun ra một câu: "Em lại hôn tôi một chút."
Vương Hiểu Thư lúng túng nhìn hắn, đỏ mặt quay đầu đi, nhỏ giọng nói: "Này. . . Tôi. . . Anh. . ." Cô ảo não, hắn yêu cầu trắng trợn như vậy làm cô cảm thấy sửng sốt, còn nhìn thẳng vào cô như vậy khiến cô không nói tiếp được. . . Vương Hiểu Thư rối rắm nói. "Anh trực tiếp đưa cho tôi đi, tôi biết anh không phải là người hẹp hòi nếu tôi không làm theo thì anh sẽ không cho."
Z tự kiểm điểm một lát, nghiêm túc gật đầu: "Tôi là."
Vương Hiểu Thư không ngờ hắn lại trả lời như vậy, không kịp phản ứng, ngồi khoanh chân ngẩn người nhìn hắn, khiến Z ngứa ngáy trong lòng, vội vàng uy hiếp: "Em suy nghĩ kĩ đi, nếu bây giờ em không hôn, năm phút sau sẽ phải làm gấp đôi, nếu không hôn hai cái, vậy thì phải hôn sáu cái!"
Vương Hiểu Thư cảm thấy buồn cười trước kiểu "uy hiếp" này của hắn, không nói lời thừa, học theo bộ dáng của Z xoa đầu hắn, tóc đen của hắn hỗn độn mà mềm mại, cô cúi xuống, in một cái hôn lên môi hắn, sau đó muốn rời đi, lại bị hắn kéo vào trong lòng, hôn thật sâu.
Cánh môi hắn vuốt ve của cô, nhiệt độ môi của hai người đều cao một cách kỳ lạ, cánh tay hắn vòng qua phần eo mảnh khảnh của cô, tiếng thở dốc ngày càng nặng, hắn bắt buộc mình phải dừng lại, buông cô ra và kéo khoảng cách giữa hai người, im lặng đưa thuốc cho cô.
“Uống đi, uống xong xem có phản ứng lạ nào không.” Hắn làm bộ trấn định nói.
Vương Hiểu Thư ý vị sâu xa nhìn xuống phía bụng hắn, hắn kéo áo dài trắng che lên rồi xoay người, dáng ngồi vô cùng mất tự nhiên, mắt nhìn phía trước: “Nhanh chút, đã rất muộn rồi.”
“Ừm.” Vương Hiểu Thư gật đầu, cũng không phân tâm nữa, mở nắp ống nghiệm ra, nén thở uống một hơi cạn sạch thuốc trong ống nghiệm, chất lỏng mát lạnh như bạc hà từ yết hầu tiến vào cơ thể, cô cảm thấy hơi lạnh chậm rãi khuếch tán từ trong ra ngoài, khoảng hai mươi giây sau, buồng tim bên trái bỗng nhói lên, cô kêu đau một tiếng, đầu đầy mồ hôi lạnh tựa vào ghế trước, thở dồn dập.
Z nhíu mày nhìn phản ứng của cô, lấy kính một mắt từ trong vali rồi thay, nắm cằm cô để cô há miệng, kéo cô vào trong lòng rồi kiểm tra thân thể của cô, Vương Hiểu Thư cảm thấy cơn đau này dần dần biến mất theo từng động tác của hắn, thay vào đó là cả người tê tê và tay chân lạnh lẽo.
Vương Hiểu Thư đáng thương nhìn Z, trái tim pha lê rơi vỡ nát, đẩy cổ tay Z ra rồi nhào vào lòng hắn, cách áo sơ mi cắn một viên lồi ra trên ngực hắn. . .
Vì thế, đây là lai lịch tiếng rên rỉ của Z, có thể nói là. . . Tự làm tự chịu X 2.
“Em đúng là xuất toàn bộ sức mạnh a. . .” Z dở khóc dở cười ôm lấy Vương Hiểu Thư đã kiệt sức, đầy đầu cô là mồ hôi, tóc đen ngang vai dán trên chiếc cổ trắng nõn, nhìn qua vừa mềm mại vừa đáng yêu.
“Z. . .” Cô khẽ nói, giọng nhỏ như muỗi kêu, “Kết thúc chưa?” Cô từ từ hỏi.
Z thở phào nhẹ nhõm: “Ừm, kết thúc, em chỉ cần ngủ một giấc, khi tỉnh dậy sẽ không giống trước kia nữa.”
Vương Hiểu Thư vuốt cằm, chần chờ một chút, do dự nói: “Nhưng mà. . .”
“Làm sao?” Z cúi người tới gần môi cô, vành tai như ngọc kề sát môi cô, như vậy có thể nghe được càng rõ.
Vương Hiểu Thư ngửi mùi hương thuộc về Z, vô cùng yên tâm, cô biết người đàn ông này đối với cô rất tốt, cô rất cao hứng, trong lòng cũng biết đây là cảm giác gì, nhưng hắn lại không nói gì cả, điều đó làm cô hơi khó xử, cô cũng không thể chủ động được. Haiz, quên đi, việc này nói sau, hiện tại quan trọng là. . .
“Tôi rất đói. . .” Vương Hiểu Thư bất mãn nói.
Người Z cứng lại một chút, ngồi thẳng nói: “Hiện tại em không ăn được thức ăn nén, không tốt cho sức khỏe, ăn chút đồ nóng. . . Em chờ.” Hắn muốn đặt cô lên ghế trước, muốn đi tìm đồ ăn cho cô, nhưng Vương Hiểu Thư ngăn hắn lại.
Hắn nghi hoặc nhìn cô, cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thở dài, nói: “Thôi, tuy rằng rất đói, nhưng bên ngoài vừa tối vừa lạnh.”
Z ngẩ