The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Kế Zombie

Mẹ Kế Zombie

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.

n, tệ nhất và đáng sợ nhất chính là, bọn họ sẽ đến Lượng Tử." Vương Hiểu Thư phân tích, "Cha em có lẽ đã nhận được tin tức, thân phận của anh bại lộ thì những gì em nói trước kia không biết hắn còn tin tưởng hay không, anh không cần kỳ vọng quá cao về hắn, phải nghĩ đường ra khác, Lượng Tử cũng không thể đi."
Z không nói chuyện, mệt mỏi tựa vào chỗ ngồi, ánh mắt khép hờ, xương quai xanh dưới phần cổ trắng nõn có độ cong vô cùng xinh đẹp, hầu kết của hắn dưới ánh sáng mỏng manh có vẻ gợi cảm vô cùng, Vương Hiểu Thư nhìn mà hận không thể cắn một cái.
Da trắng mỹ mạo khí chất tốt, vừa thấy chính là nhân vật phản diện, thần linh cũng thấy phiền.
Vương Hiểu Thư im lặng lái xe, tiện tay mở ra máy hướng dẫn, nghĩ nghĩ, đặt đích đến ở phòng thí nghiệm phụ cận Lượng Tử, trước mắt nơi đó là an toàn, cô phải làm rõ rốt cuộc Z nổi điên hay bị làm sao.
Ừm đúng, nổi điên, chính hắn cũng nói mình nổi điên, chẳng lẽ ý tự thật sự ở tại mặt chữ?
Vương Hiểu Thư đăm chiêu nhìn Z đang hô hấp ngày càng nặng nề, trực giác cảm thấy có mưa gió sắp tới.
Phút chốc, Z bỗng mở mắt ra, xoay người lấy một cái lọ ở sau xe, sau khi mở lọ có khí lạnh bắn ra bốn phía, hắn lấy ra ống tiêm và thuốc từ trong lọ, bơm hai ba lần rồi lập tức tiêm vào cánh tay.
Vương Hiểu Thư nhìn một màn này, nhiều lắm cũng chỉ mất hai ba phút mà thôi, cô theo bản năng muốn ngăn cản, nhưng thấy sau khi tiêm xong sắc mặt của Z khá hơn, cũng nhịn xuống.
Thật lâu sau, Z mở mắt ném lọ qua một bên, nghiêng đầu nhìn Vương Hiểu Thư đang im lặng lái xe, bỗng nhiên nâng tay xoa mặt cô.
Vương Hiểu Thư sửng sốt một lát, không nói gì, có lẽ giờ phút này không nói chuyện thì tốt hơn.
"Rất choáng váng." Z giống như thở dài, khóe miệng với đường cong duyên dáng tạo thành một nụ cười mơ màng vô hạn, mặt mày tinh xảo với vầng trán rộng, nhìn có vẻ trí tuệ mà thong dong, "Đúng là tiểu tử đáng ghét."
Tiểu tử? Vương Hiểu Thư nhếch miệng muốn châm chọc hắn, nhưng nhìn bộ dạng yếu ớt này của hắn làm cô không mở miệng nổi, không biết nói gì, một hồi lâu mới nói: "Về phòng thí nghiệm gần Lượng Tử của anh đi, nhìn xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, có một số việc anh không nói em sẽ không hỏi, nhưng có việc thì nên nghĩ cách giải quyết, anh giả bộ đe dọa cái gì, anh là người máy sao, mau tỉnh táo lại rồi giải quyết vấn đề cho em."
Z có chút kinh ngạc với phản ứng quá mức thông minh lần này của Vương Hiểu Thư, không ngờ được nhìn về phía cô, Vương Hiểu Thư làm như không phát hiện, bình thản nói: "Áp lực quá lớn phát tiết ra ngoài là bình thường, tuy rằng cách thức của anh làm em có phần không tiếp thụ được, nhưng nếu như vậy có thể làm anh khôi phục bình thường nhanh hơn, em cũng có thể miễn cưỡng chịu được."
Z ý vị sâu xa nói: "Em không biết là hành vi hiện tại của em sẽ càng hủy diệt hình tượng của mình trong mắt những người được gọi là \'người tốt\' kia sao?"
Vương Hiểu Thư nhớ tới đám cực phẩm kia thì nhịn không được cười lạnh một tiếng, xoay xoay tay lái rẽ ngoặt, thản nhiên nói: "Sẽ không, hiện tại toàn bộ thế giới của em đang ngồi ở ghế lái phụ, không có chỗ nào khác để em tự hủy diệt tiền đồ nữa."
Z nheo mắt nhìn cô, vẻ mặt tiêu cực bi quan dần dần nhạt nhòa, hắn vốn cho rằng với tính cách không cúi đầu trước người khác của Vương Hiểu Thư, có lẽ lần này tách ra thì sẽ đoạn tuyệt thật sự, nhưng không ngờ năng lực tiếp thu đả kích của cô lần này lại mạnh như vậy.
Vương Hiểu Thư dường như cảm thấy không khí trong xe quá đè nén, khí thế này của Z làm cô khó không sinh ra cảm giác bước trên băng mỏng, không ngừng phóng khí lạnh giống như bật điều hòa không mất tiền, mà cô thì cũng đủ lạnh rồi.
Suy tư một lúc lâu, Vương Hiểu Thư nửa thật nửa giả đùa nói: "Về sau ở sân nhà chúng ta trồng hoa hướng dương đi, như vậy sẽ cảm thấy tương đối an toàn, nếu có thể thì trồng chút đậu phụ, nấm cũng phải có, tìm được ớt dài thì quá tốt, có loại vườn như vậy thì mới cảm thấy an toàn ở thế giới này."
Z nghe vậy vẻ mặt có phần vặn vẹo, đuôi lông mày run rẩy quay đầu nhìn ra ngoài xe, giống như không nghe thấy cô nói gì.
Vương Hiểu Thư thở dài, thoáng thả lỏng một chút, từ từ nói: "Hiện tại đi theo anh nên càng ngày càng ngốc, đều là lỗi của anh."
Z xoa xoa thái dương đang nhảy dựng thình thịch, tâm tình rất kém, thấp giọng nói: "Tôi thật vui mừng."
Vương Hiểu Thư thấy động tác nhỏ của hắn, càng xác định thân thể hắn có vấn đề, cô chần chừ một chút, vẫn là nói: "Giống như ngay từ khi gặp anh luôn luôn đều là anh giúp em, bảo vệ em, lần này đến lượt em đối xử tốt với anh." Cô nói chậm dần, "Tuy rằng giữa chúng ta có nhiều khoảng cách, nhưng tại thế giới này, nếu đánh mất thì sợ rằng sẽ không tìm thấy nữa, những chuyện xảy ra em không muốn nhắc lại, dù thế nào cũng tốt, bị nguyền rủa bị ghi hận cũng không sao, bởi vì em muốn ở bên anh."
Cô giống như dùng hết dũng khí nói: "Cho nên về sau đừng nói lời khiến cả anh và người khác khổ sở, đây là đáp án của em, đáp án cho câu hỏi kia của anh, anh đã nói ra, khiến cho người khác vì vậy mà quan tâm