Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Kế Zombie

Mẹ Kế Zombie

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

u trán đầy mồ hôi, ngồi xổm bên giường suy nghĩ thật lâu, quyết định thử xem có thể đánh thức hắn hay không, tuy rằng có lẽ hắn chỉ là mệt mỏi, nhưng nhìn hắn như vậy cô cảm thấy thật sự không chắc chắn.
"Z?" Cô xoa mặt hắn, gọi thật nhỏ.
Cô vừa kêu Z liền phản ứng, hắn nhíu mày, mở mắt nhìn cô, đôi mắt tỉnh táo.
Vương Hiểu Thư hơi kinh ngạc: "Anh đã tỉnh?"
"Ừm." Z không biểu cảm nói. Thực ra hắn vốn không ngủ.
Vẻ mặt Vương Hiểu Thư ngỡ ngàng: "Vậy anh giả bộ ngủ?"
"Ừm." Z trở mình, đứng thẳng ở cạnh giường, từ trên cao nhìn xuống cô, cô ngẩng đầu nhìn lại, hắn cúi đầu xuống ngoại trừ mắt kính phản quang thì nhìn không rõ khuôn mặt, "Chỉ là hiếm khi em quan tâm tôi như vậy, cho nên nhất thời không nỡ tỉnh lại."
"Này. . ." Vương Hiểu Thư không biết nên nói gì, biểu cảm có phần ngượng ngùng.
Z thản nhiên nói: "Khi em quá mạnh, tất cả mọi người sẽ không coi em là người, nghĩ rằng em đao thương bất nhập bách độc bất xâm, nghĩ rằng em tồn tại không phải vì diệt thế thì là cứu thế, nghĩ rằng em không biết cái gì gọi là bản thân."
Vương Hiểu Thư cảm thấy chính mình là kẻ đần độn, nếu không sẽ không phun ra câu này trong thời điểm nên văn nghệ bi thương: "Chẳng lẽ không phải là chưa bao giờ biết cái gì gọi là yêu sao?" Cô thật sự bị internet dạy hỏng rồi. . . "Thật xin lỗi!" Vương Hiểu Thư lập tức cúi đầu nhận sai, "Em lại phát ngốc rồi." Cô sợ Z sẽ nói ra "Cần tôi dạy em cái gì gọi là yêu sao", vội vàng nói, "Anh nói nhiều như vậy, những thứ đó anh đều biết sao?"
"Biết." Z nhếch môi, vẻ mặt vô cùng hấp dẫn gợi cảm, Vương Hiểu Thư đỏ mặt cúi đầu, hắn cúi xuống ngồi bên cạnh cô.
"Vậy anh còn biết cái gì?" Vương Hiểu Thư không được tự nhiên hỏi, nghĩ rằng rốt cuộc cô bị làm sao, đã là vợ chồng già, còn thẹn thùng? Tim đập nhanh là có chuyện gì?
Hiện tại Vương Hiểu Thư vẫn cúi đầu, cho nên không biết Z có biểu cảm gì, cô hơi nghi hoặc, bởi vì hắn không trả lời.
Cô không khỏi ngẩng đầu nhìn hắn, theo bản năng lập lại câu hỏi vừa rồi: "Anh còn biết cái gì?"
Tôi còn sẽ chết. Z chẹp miệng, nhưng không nói lời này ra.
Vương Hiểu Thư cho rằng mình thương tổn đến tự tôn của hắn, lập tức thay đổi câu hỏi để cứu vãn: "Vừa rồi em hỏi sai rồi, những gì anh biết mất ba ngày ba đêm cũng không nói xong, thực ra em muốn hỏi là, anh không biết cái gì?"
Vấn đề này dễ trả lời, Z cởi áo dài trắng, thuận tiện cởi áo sơ mi có phần nhếch nhác, cởi trần đi ra phòng nghỉ, giọng nói thản nhiên gợi cảm vang lên trước khi hắn rời khỏi tầm mắt của cô, không nhanh không chậm: "Tôi sẽ không rời khỏi em."






Vương Hiểu Thư cảm thấy vô cùng quẫn bách, ra sức xoa ngực tự nói đồ nai con đần độn đừng nhảy loạn trong lòng ta nữa, tim của ta sắp bị mi đụng nát, mau cút mau cút!
"Anh mặc xong quần áo rồi đi nha!" Vương Hiểu Thư chạy chậm đuổi theo Z, không cẩn thận đụng vào phần lưng xích lõa của hắn, cô lùi về phía sau, xoa trán xấu hổ nhìn cái lưng dày rộng trắng nõn, thấp giọng nói, "Thật xin lỗi."
Z xoay người, nhếch miệng dịu dàng cười nói: "Không có việc gì thì đừng đỏ mặt nhìn tôi, tôi sẽ hiểu lầm."
Vương Hiểu Thư hơi sửng sốt, lập tức đen mặt quay đầu đi: "Anh muốn làm gì? Mặc áo vào rồi đi." Cô tỏ vẻ bình tĩnh, "Tuy rằng hiện tại là mùa hè, nhưng thời tiết đã không còn giống như trước, hơn nữa mùa hè sắp qua rồi." Cô thở dài, ánh mắt có phần hoảng hốt, "Trong nháy mắt mùa thu sẽ đến, cũng đã lâu như vậy rồi."
Không biết Z có ý gì nói: "Sao vậy, hi vọng một năm bốn mùa đều là mùa hè?"
"Không phải thủy tinh chống đạn, thứ đồ bỏ đi ấy không thuộc phạm vi lo lắng của tôi." Z nói xong lời này, khuy áo sơ mi đã thắt xong rồi, hắn trực tiếp cởi thắt lưng quần tây trước mặt Vương Hiểu Thư, nhét áo sơ mi vào trong quần, lạnh nhạt chỉnh lại rồi thắt dây lưng lên lần nữa. Vương Hiểu Thư trừng mắt nhìn toàn bộ quá trình, ngay cả khi hắn làm xong hết nhìn về phía cô cô cũng chưa lấy lại tinh thần.
Z bình thản đi đến cạnh cô, xoa xoa đầu cô nói: "Đi pha cà phê cho tôi, ở trên chiếc bàn phía nam, sau khi làm xong thì tới hỗ trợ, chờ tôi hết bận rồi ôm em."
. . . Hết bận rồi ôm cô? Vương Hiểu Thư mờ mịt nhìn bóng lưng của hắn, cuối cùng vẫn không hỏi nữa, cô dám khẳng định nếu cô hỏi ra, đáp án của Z sẽ chỉ làm cô xấu hổ vô cùng.
Đáng chết, ánh mắt cô có xích lõa như vậy sao!
Vương Hiểu Thư thuận theo đi đến khu ngủ ngơi phía nam pha cà phê cho hắn, vừa pha vừa suy tư vì sao hắn không trở về lâu như vậy mà nơi này vẫn gọn gàng ngăn nắp, khi cô pha xong chuẩn bị bê cho hắn, hắn đã giúp cô giải thích nghi hoặc này. Chỉ thấy Z đang ngồi tựa vào chiếc bàn mổ đứng, hai chân thon dài một cong một dán vào bàn, tay phải đang cột tay trái vào khung bên cạnh, một người máy nhỏ nhanh nhạy nhìn vô cùng trừu tượng giúp hắn quấn băng vào chân.
"Thất thần làm gì, bưng lại, sau đó giúp tôi. . ." Hắn hơi chần chừ một chút, một lát sau mới nói, "Quên đi, em chỉ cần cột băng chắc cho tôi là được, cái khác thì tôi tự làm."
". . . . ."


Polaroid