Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp
Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.
, anh nhất định phải chịu trách nhiệm đến cùng."
Trái tim của Z giống như ngừng đập, nụ cười trên miệng cứng lại, bất chợt nói: "Nhìn đường, sắp đâm vào cây rồi!"
Có chút duyên phận nói ra chỉ có thể gọi là nghiệt duyên, một người vốn sẽ không liên quan, đột nhiên xuất hiện trong sinh mệnh của bạn, nhưng lại không phải là gặp thoáng qua, là tùy thời xuất hiện, các loại xoát cảm giác tồn tại, mẹ nó là người tốt còn chưa tính, cố tình lại là. . . Vương Hiểu Thư muốn nói lại thôi nhìn Z đang ngủ ở ghế lái phụ, thầm nghĩ, hi vọng nghiệt duyên này có kết quả tốt.
Vương Hiểu Thư cẩn thận lái xe, sắc trời thật tối, cô nhìn chằm chằm máy hướng dẫn đã hơn ba giờ, vào lúc một giờ đêm, hô hấp vững vàng của Z trở nên bất ổn, thân người giật giật, mê mang mở mắt a, nâng tay xoa thái dương, cúi đầu xuống, vẻ mặt mỏi mệt, có vẻ ngủ không ngon.
"Anh tỉnh?" Vương Hiểu Thư vội phanh xe lại, ngừng xe đến ven đường, tắt đèn xe, mở đèn bên trong ra, lấy thức ăn nước uống đưa cho hắn, con mắt máy móc mở to, nói lẩm bẩm, "Đói bụng phải không, ăn gì đi."
Z nhếch môi mỏng, nhíu mày nhìn về phía cô, bàn tay với khớp xương rõ ràng lướt qua tay cô, bỏ qua đồ ăn, chỉ lấy cốc nước uống một ngụm nhỏ, không nói một lời.
Vương Hiểu Thư cho rằng hắn không muốn ăn thức ăn nén, khó xử nói: "Em chỉ tìm được những thứ này, cũng không biết lúc trước anh lấy thức ăn nóng cho em ở đâu, em còn nghĩ rằng anh nướng zombie. . ."
Z nghe cô nói đến đây, không khỏi nhíu mày, hơi há miệng nói: "Tôi là nhà khoa học, không phải thực nhân ma."
". . . Em chỉ đùa một chút thôi." Vương Hiểu Thư xấu hổ xoa mặt.
Cảm xúc của Z không tốt lắm, một bộ không tập trung: "Không buồn cười chút nào." Hắn dường như có chút hờn dỗi quay đầu đi, giây lát sau thì quay lại, giống như vô cùng kìm chế nói với cô, "Thật xin lỗi, thái độ của tôi không tốt lắm, nhưng tôi không khống chế được mình."
Trong đầu Vương Hiểu Thư vang lên những lời trước đây hắn nói, mọi việc có vẻ phức tạp hơn cô tưởng.
"Tôi cảm thấy thật áp lực." Z thở phào nhẹ nhõm, tựa vào ghế ngồi nhìn chằm chằm về phía trước, hai vai buông lỏng thoạt nhìn thật không có tinh thần, dùng một loại giọng điệu buồn tẻ nói, "Cảm giác như khoảng lặng trước cơn bão, lại không biết cuối cùng sẽ phát sinh cái gì."
Vương Hiểu Thư nhíu mày suy tư một chút, nói: "Có phải gần đây anh nghĩ quá nhiều nên mới nghĩ lung tung hay không. . . Nói không chừng tình huống cũng không nghiêm trọng như anh nghĩ?"
Z lập tức bác bỏ lý luận của cô: "Tình huống thật sự còn tệ hơn." Con ngươi đen nhánh của hắn hơi đỏ lên, tia máu đỏ trông càng rõ ràng, "Thực ra cũng không có bão táp, trên thế giới này không có việc gì có thể làm khó tôi, vấn đề là ở đây, cái gì cũng không có, cái gì cũng không xảy ra, chỉ là áp lực mà thôi."
Vương Hiểu Thư quan sát biến hóa trong sắc mặt và ánh mắt của Z, buông đồ ăn trong tay, đè lại hai vai hắn, muốn khuyên nhủ nhưng hắn lại không để ý đến cô, một lòng một dạ chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân, ngay cả nhìn cũng không nhìn cô một cái.
Vương Hiểu Thư có phần sốt ruột, đầu óc nóng lên bất đắc dĩ kéo mặt hắn, hôn lên cánh môi tái nhợt khô ráp, cô dùng đầu lưỡi miêu tả bờ môi tốt đẹp của hắn, khi đôi môi khô ráp đã ươn ướt, cô từ từ lùi về sau, buông tay, nhìn hắn: "Thân thể của anh có vấn đề." Cô dùng giọng điệu khẳng định nói.
Z nghiêng đầu chớp mắt nhìn cô, cởi khuy cổ tay áo sơ mi rồi vén tay áo lên, lộ ra cánh tay cho cô xem, mỗi mạch máu trên cánh tay trắng nõn như ngọc đều có thể thấy rõ ràng, trong đó rõ ràng nhất là một mạch máu bất thường, đang không ngừng phập phồng. . . Thật giống như có một con sâu vòng đi vòng lại ở bên trong.
"Đây, đây là cái gì?" Vương Hiểu Thư ngơ ngác hỏi.
Z cười nhạo một tiếng, rụt tay lại: "Hù chết em rồi."
"Rốt cuộc là sao?" Mặt Vương Hiểu Thư trắng bệch, "Anh có thể đừng ra vẻ anh thật sự làm được được không, anh không tiêm thứ gì để thí nghiệm vào người mình đấy chứ? Hay là anh cảm nhiễm bệnh độc gì đó? Anh nói mau!"
Z chống tay tới gần cô, cảm giác áp bách mười phần, hắn lạnh lùng nhếch miệng: "Tôi làm được hay không em là người có quyền lên tiếng nhất, cần tôi cho cơ thể em cảm thụ một chút sao? Nhớ lại cảm giác tốt đẹp ấy?"
"T^T Hiện tại chuyển sang đề tài này có thích hợp không?" Vương Hiểu Thư khóc không ra nước mắt.
Z xoa đầu cô, bình tĩnh lại, cũng không dài dòng nữa, nói thẳng: "Không tốt là vấn đề này cần phải tới phòng thí nghiệm kiểm tra mới có thể xác định, tình huống em nói cũng từng xảy ra, nhưng đều được giải quyết rồi. Đương nhiên, không ngoại trừ khả năng lưu lại vấn đề."
". . . . ." Vương Hiểu Thư hoàn toàn không còn lời gì để nói, "Anh thật sự là kẻ điên."
"Cám ơn khích lệ." Z nhếch miệng cười, "Nhưng cho đến nay đều không có một tác phẩm nào làm tôi hài lòng." Biểu cảm trên mặt hắn giống như đang kể lại một chuyện xưa, chuyện xưa có tên là "Chỗ bẩn của một nhà khoa học".
Vương Hiểu Thư đau đầu cầm đồ ăn lên, cô đành nói sang chuyện khác, nếu không cánh cửa đến thế giới mới sẽ lại bị