Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1956 lượt.
mở ra: "Ăn chút đi, không thích cũng ăn nhiều một chút." Cô thành khẩn nói, "Một ngày nay anh cũng chưa ăn gì, anh có chắc là mình chịu đựng được?"
Z liếc mắt nhìn qua, ánh mắt vô cùng sắc bén, Vương Hiểu Thư chột dạ, lắp bắp giải thích: "Không phải là em không quan tâm anh, chẳng qua so với bản lĩnh của em, cũng không thể biến những thứ này thành dê nướng cho anh, cũng không tìm thấy thứ tốt. . ."
Z nâng tay làm một động tác ngừng, thấp giọng nói: "Đêm nay nghỉ ngơi tại đây đi, chúng ta ngồi đằng sau." Hắn nói xong đã xuống xe đi về phía ghế sau, Vương Hiểu Thư vẫn có phần sợ hãi với trường hợp xảy ra ở sảnh yến hội, cô không dám xuống xe, trực tiếp từ phía trước trèo xuống, khi lên xe Z thấy hành động này của cô, khóe miệng hơi nhếch lên.
"Về sau nếu em sợ thì gọi tên tôi." Hắn nói.
Vương Hiểu Thư sững sờ ngồi xuống, thất thần nhìn hắn, Z cho rằng cô không tin, nhớ lại chuyện xảy ra hôm nay, cảm thấy làm cô tủi thân, làm đau lòng cô, vì thế cố gắng làm cô cười, cởi mắt kính ra, chậm rãi nói: "Tôi biết bay, biết nghiên cứu, biết nổ súng giết chết những người muốn hại em." Hắn lắc lắc mắt kính, "Cởi mắt kính ra tôi có thể nhìn thấy toàn bộ thế giới."
"Nếu đeo lên?" Vương Hiểu Thư vươn tay ôm eo hắn, dựa vào phần ngực không quá dày rộng nhưng lại vô cùng ấm áp, hai chân nâng lên đặt trên ghế, tìm một tư thế nằm thoải mái.
Z kiểm tra khóa xe một chút, tắt đèn xe, chung quanh là một mảnh tối đen yên tĩnh, hắn vuốt tóc bên tai cô, hầu kết chuyển động, giọng nói tràn ngập sức quyến rũ thuộc về phái nam: "Đeo mắt kính là bốn con mắt, nếu vậy thì không có một khoảng trống nào?"
"Ừm, đeo kính lên anh có thể thấy toàn bộ vũ trụ." Vương Hiểu Thư xoa xoa cơ bụng xinh đẹp chữ điền (田) của hắn, cảm khái nói, "Thực ra cho dù anh không nhìn thấy gì cả, khi gọi tên anh thì em đã không còn thấy sợ hãi nữa."
"Trước kia em cũng không nghĩ như vậy." Z ý vị sâu xa nói, "Trước kia em hận không thể trừ khử tôi, e sợ tránh không kịp, tôi chính là nước lũ và thú dữ, em chính là cây đuốc và con thỏ." Dường như hắn đè nén cái gì, giọng nói thấp dần có phần quỷ dị, người nghe mà lưng lạnh toát, "Vì sao em thay đổi?"
. . . Chẳng lẽ muốn nói lời kịch buồn nôn, khoa trương lại giả tạo - bởi vì yêu sao!
Đầu Vương Hiểu Thư tựa vào vai hắn, cho hắn và chính mình một câu trả lời: "Có lẽ giống như anh nói, cuộc sống chính là như vậy, đạo đức không có tác dụng gì, tự nhận là người xấu cũng không sao, dù xấu xa cũng phải sống tiếp."
Z đăm chiêu nghe lời của cô, không biết có tâm sự gì, sau một lát hắn bỗng cảm thấy bả vai ươn ướt, không khỏi nhíu mày cúi đầu: "Em khóc?"
"Không có."
"Vậy là chảy nước miếng."
". . . Anh cứ cho là em khóc đi."
Đêm nay Vương Hiểu Thư ngủ cũng không an ổn, nhưng cô không nỡ rời khỏi ôm ấp của Z, thực ra không bao lâu cô đã tỉnh, mặt dày mày dạn ôm hắn một hồi lâu mới ngồi dậy, lúc đó còn chưa đến sáu giờ, cô ngẩng đầu, phát hiện Z không bị động tác lớn như vậy đánh thức, hơn nữa ngủ vô cùng bình thản, khóe miệng còn nhếch lên.
Vương Hiểu Thư hơi kinh ngạc, sợ đánh thức hắn, làm hình ảnh tốt đẹp như vậy biến mất, vì thế nhẹ nhàng lấy máy hướng dẫn ở phía trước, chuyển thành hình thức chụp ảnh không tiếng chụp hắn.
Cô đặt máy hướng dẫn về, nhẹ nhàng ôm lấy vai hắn đặt hắn nằm ở ghế sau, lấy ra chiếc gối từ phần rãnh giữa ghế sau và kính chắn gió đặt dưới đầu hắn, vuốt tóc mái của hắn rồi về ghế lái.
Không ngờ làm vậy cũng chưa tỉnh, xem ra hắn thật sự rất mệt.
Vương Hiểu Thư nhìn ảnh chụp trong máy hướng dẫn, khuôn mặt Z hiện lên rõ ràng nhưng không có tinh thần như ngày trước.
Cô đoán được thân thể hắn có vấn đề nên hắn mới có thể nói chuyện với cô như vậy, mới có thể đuổi cô di, hiện tại hắn biểu hiện không giống chính hắn, còn nói không thể khống chế bản thân, hẳn là bất thường trên tinh thần, sẽ không bị bệnh thần kinh chứ?
Vương Hiểu Thư chuyển sang chế độ bản đồ trên máy hướng dẫn, khởi động xe, tràn ngập sầu lo tiếp tục lên đường giữa tờ mờ sáng, ban đầu đi nhầm ba bốn lần, nhưng Z vẫn ngủ, cô cũng kịp thời đi lại.
Cho đến khi cô thành công lái xe đến ngoài phòng thí nghiệm, Z vẫn không tỉnh.
Đã hơn hai giờ chiều, hắn còn chưa tỉnh, sẽ không có chuyện gì xảy ra chứ?
Vương Hiểu Thư vội vàng nhảy xuống xe, đi về sau, đẩy ra tóc đen nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn, hắn vẫn đang ngủ.
Cô thử duỗi tay đặt ở mũi hắn, hô hấp mỏng manh nhưng ổn định chứng tỏ hắn đang ngủ chứ chưa chết. . . Hoặc là, hắn hôn mê rồi?
Vương Hiểu Thư suy tư thật lâu, khẽ cắn môi mở cửa xe bên kia, định cõng hắn tới phòng thí nghiệm.
Cô vốn nghĩ rằng mình sẽ thất bại, nhưng không ngờ rằng cô lại thành công. . .
Nhìn Z được cô đặt trên chiếc giường đơn quen thuộc mà xa lạ, hết thảy giống như quay lại thời điểm gặp hắn.
Cô có thể cõng được hắn, có lẽ là nhờ dị năng hắn cho cô, nói đến việc này, lúc trước bị hắn áp bức, cô quên mất chuyện có dị năng, xem ra phải thường xuyên luyện tập, nếu không có mà như không, phụ lòng tốt của người ta.
Vương Hiểu Thư la