Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.
ối cùng trong nháy mắt, cô chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên hoảng sợ, phía sau cổ từng trận da gà đột nhiên nổi lên.
Là Hạ Vũ!
Lần đầu tiên cô phát hiện đôi mắt đen như một con thú hoang, tỏa sáng trong bóng đêm, giống như hai thanh súng lục, gắt gao tập trung vào cô.
Hạ Vũ xuất hiện từ trong bóng tối, những người khác hầu như là đã bắn loạn xạ hết đạn, có một số người vào thời điểm Hạ Vũ hiện thân rốt cuộc cũng phản ứng hiểu được đây là luyện tập cái dạng gì, miễn cưỡng ổn định tâm tư, ngắm vào mục tiêu để bắn.
Hạ Vũ không chút lưu tình hướng đến mông Bạn vua cua đạp tới!
“Hỗn láo, ai dám đá ông thế—“ Bạn vua cua vừa quát to, quay đầu lại liền thấy Hạ Vũ xuất quỷ nhập thần đứng ở nơi đó, thiếu chút nữa hù chết anh ta: “Hạ…Hạ…Hạ…”
Hạ Vũ không để ý đến anh lắp bắp tiếp tục đi về phía trước, không khách khí tiếp tục đá một người rồi lại một người. Mọi người đành phải ngoan ngoãn đứng lại, dâng chính mông mình ra nghênh đón cú đạp của anh.
Hạ Vũ lạnh lùng cười nói: “Nếu ông đây thật sự là kẻ thù của các cậu, hiện tại các cậu đều một đám quay về Tô Châu bán trứng vịt rồi! Hơn một ngàn phát đạn, trúng mục tiêu được bao nhiêu?”
Mọi người tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, sau đó… che mặt!
Không cần đếm rõ những lần bắn trúng mục tiêu mục tiêu là bao nhiêu, chính là trong lòng bọn họ cũng biết rõ ràng rồi. Cái loại tình huống bắn phá lung tung ngay từ đầu này, tỷ lệ bắn trúng mục tiêu chắc chắn là vô cùng thê thảm.
“Tất cả đều có…”
Không nói nhiều, những nhiệm vụ huấn luyện liên tiếp theotừ miệng Hạ Vũ đi ra. Lúc này không có bất kỳ kẻ nào dám nói gì, tất cả đều câm miệng, ngoan ngoãn lĩnh nhiệm vụ đi hoàn thành.
“Em thì không cần!”
Thời điểm Kỷ Hàn cũng muốn theo đồng đội rời đi, Hạ Vũ giữ cô lại.
“Vâng?”
“Vừa rồi em làm tốt lắm!”, Hạ Vũ hiếm khi ở thời điểm huấn luyện, đưa ra lời khen ngợi.
“Nhưng…” Phát đạn cuối cùng cô bắn không trúng bia, hiển nhiên là do lực chú ý tập trung cao độ của cô vẫn là không đủ, vẫn bị anh ảnh hưởng.
“Anh nói không cần là không cần!” Hạ Vũ nói xong, liền đuổi kịp đại đội, im lặng trong chốc lát lại nghe tiếng Hạ ma đầu mắng: “Con mẹ nó đều chưa ăn cơm sao? Với tốc độ như vậy… để cho tôi đuổi kịp!”
Kỷ Hàn nghĩ nghĩ một chút, sau đó vẫn là đuổi kịp đồng đội, tuy rằng anh nói cô không cần….
Nhưng nếu cô nghĩ rằng, nếu lúc ấy, hai người bọn họ đổi vị trí cho nhau một chút, thì Hạ Vũ tuyệt đối có thể ở trong tình của huống Kỷ Hàn bắn không trượt phát nào.
Cô còn chưa đủ a!
*
Trong những trường hợp bình thường huấn luyện vào ban đêm, vẫn là có dùng ánh sáng, mặc kệ là ngọn đèn mỏng manh hay là ánh trăng. Nhưng Hạ Vũ yêu cầu phải đạt đến trình độ là, cho dù hoàn toàn tối đen như mực, không thể dùng thị giác, chỉ dựa vào thính giác cùng cảm giác mà bắn, nghe âm thanh mà phân biệt vị trí, không trượt phát nào.
Một ngày bắt đầu đối các đồng chí hợp huấn doanh là, thời điểm ban ngày phải tiếp nhận các loại hình huấn luyện cực kỳ tàn ác, buổi tối còn phải tăng ca huấn luyện thêm giờ, bấp chấp mưa gió tiến hành tập bắn trong đêm. Trong thời gian này tiếng oán than vang dậy khắp nơi, trong lòng mọi người đồng loạt mắng Hạ cặn bã, Hạ cầm thú.
Không chỉ như vậy, Hạ Vũ còn muốn bọn họ phải có hiệu suất điều tra và năng lực quan sát cao, có thể thông qua âm thanh mà phán đoán, thông qua dấu chân, thông qua mùi hương và một số chi tiết nhỏ nhặt, đều có thể đoán được tình huống của đối phương. Phương pháp huấn luyện năng lực quan sát thực biết thái, anh ngẫu nhiên lấy ra một người, sau đó yêu cầu đại đội phân tích tình huống của người kia.
Ngay từ đầu, mọi người tối thiểu chỉ có thể phân tích những mặt ngoài, ví dụ như thân cao bao nhiêu, mặc cái gì…, càng về sau càng không quan tâm Hạ Vũ chỉ ai làm mẫu, một đám người lập tức đều nói ra người này ba bữa đều ăn cái gì, một ngày thả mấy cái rắm, đi toilet mấy lần, ngay cả mặc quần lót màu gì, quy luật tắm rửa thay đổi quần lót như thế nào đều bị moi ra.
Trong lúc nhất thời, mọi người đều cảm thấy tất cả chung quanh mình đều là paparazi
Đêm nay, khó có được một đêm mà Hạ Vũ đình chỉ huấn luyện, cũng là vì mấy ngày nay thao luyện từ trên xuống dưới, trình độ mọi người đã được nâng cao rất nhiều. Đêm đã khuya, Kỷ Duệ đã ngủ say, lúc này Kỷ Hàn cũng đang chuẩn bị muốn ngủ. Từ phía ngoài có tiếng gõ cửa, cô ra mở cửa, người đến là Hạ Vũ, nói với cô một câu:
“Đêm nay, có hứng thú làm kẻ trộm hay không?”
Vì vậy, giữa đêm khuya yên tĩnh, thời điểm tất cả mọi người đều đã ngủ, có hai cái bóng đen, không một tiếng động lẻn vào ký túc xá của các đồng chí hợp huấn doanh.
Ngày hôm sau, lúc bình minh, tiếng còi tập hợp vang lên, mọi người theo phản xạ có điều kiện từ trên giường đứng lên, xếp chăn mặc quần áo…. Mặc quần…
“Chết tiệt! Quần của tôi đâu?”
“Giày của tôi đâu?”
“Fuck! Ai cầm đi mất dây lưng của ông rồi—“
“…! Thời gian tập hợp đã tới rồi—“
“Con mẹ nó, gặp ăn trộm sao—“
Trong lúc nhất thời, các phòng trong ký túc xá đều rối loạn lung tung, đặc biệt là thời gia