Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

ian thực hiện: buổi chiều ngày mai sau khi huấn luyện chấm dứt
Kỷ Hàn cảm thấy áp lực như núi.
Ngày hôm sau.
Trải qua nghị luận bàn tròn tối hôm trước, hôm nay mọi người huấn luyện với cảm giác phấn khích, đương nhiên là trừ Kỷ Hàn ra.
Mắt thấy mặt trời chiều đã ngã về tây, một ngày huấn luyện sắp kết thúc, ánh mắt bọn họ lóe tinh quang.
“Sao thế? Hôm nay một đám lại hưng phấn như vậy” Hạ Vũ hai tay khoanh trước ngực, nhìn bộ dáng thần thái sáng láng của bọn họ: “Xem ra là tôi cho luyện còn chưa đủ, mới để cho bọn người còn tinh thần như vậy.”
“Hắc hắc hắc… đó là do huấn luyện viên làm việc nghiêm chỉnh, làm cho tinh thần chúng tôi hiện tại được nâng cao.”
“Huấn luyện viên, tôi có một số việc muốn thỉnh giáo anh!”
“Tôi cũng muốn thỉnh giáo một ít về phương diện bắn súng…”
“Tôi cũng muốn hỏi một chút về phương diện chiến đấu gần…”

Hôm nay mọi người đều biến thành những đứa trẻ chăm học, xoay quanh Hạ Vũ, đưa ra các loại vấn đề đã chuẩn bị tỉ mỉ để giữ anh lại, sau đó đưa tay ra phía sau hướng về Kỷ Hàn không ngừng vẫy vẫy, ra hiệu cho cô hành động nhanh một chút.
Kỷ Hàn xem xét ánh mắt Hạ Vũ đang hướng đến mọi người giảng giải, âm thầm rời đi, hướng về ký túc xá Hạ Vũ để tiến hành kế hoạch.






HẠ VŨ PHẢN KÍCH
Chỗ ở của Hạ Vũ cũng không có gì khác biệt so với mọi người, điểm khác chính là nhiều người sống chung trong một phòng, trong khi Hạ Vũ thì được ở một mình một phòng, cho nên ký túc xá của Hạ Vũ so với chỗ khác nhỏ hơn một ít.
Kỷ Hàn đã từng tới đây một lần, chính là lần đau dạ dày đó. Khi đó bao tử đau đớn khó chịu, làm sao có thời gian để quan sát chỗ ở của anh. Lần này… càng không có thời gian, chỉ cần một bước vào đây, cô liền khẩn trương và cảm thấy run rẩy ở dạ dày rồi.
Muốn ở trong phòng Hạ Vũ tìm ra vật gì đó để tượng trưng, thời gian lúc này không cho phép rồi. Cho nên, Kỷ Hàn đành bỏ qua ý tưởng này, liền đi thẳng vào chủ đề – Tủ quần áo!
Tủ quần áo của Hạ Vũ rất đơn giản, treo một ít quần áo, quần lót được gấp lại chỉnh tề xếp trong ngăn kéo, cũng giống như những người có cá tính nghiêm cẩn khác, màu sắc anh sử dụng chỉ có màu xanh đậm, màu xám, hoặc đen…Về phần kiểu dáng, cũng đều là kiểu tiện lợi cho hành động . . . . . .
“Bọn. . . . . . Bọn họ không phải nhờ anh dạy bọn họ bắn …. Còn luyện tập kỹ năng gì đó sao?”
Đám người đó đúng là không đáng tin mà, chết tạo cơ hội là thế này sao? Ngay cả cơ hội nhỏ cũng chẳng có, mới đó mà đã để anh ta trở lại.
Hạ Vũ nhướng mày, tháo nút áo ở cổ ra cho thoáng:
“Anh không phải loại huấn luyện viên, đã tan việc còn kèm thêm phụ đạo! Có cái gì không hiểu thì trực tiếp tập luyện, luyện tới luyện lui sẽ biết thôi.” Anh nhìn cô: “Nhưng thật ra em. . . . . . Rất biết lợi dụng thời gian nhỉ.”
Biết nhân cơ hội trong nháy mắt đó đã chạy đến phòng anh: “Như thế nào? Đã quyết định lấy thứ gì? Hay chọn thứ gì làm vật tượng trưng chưa?”
“Ha ha ——” Kỷ Hàn cười giả lả:
“Vẫn chưa kịp tìm thì anh đã về. . . . . Có thể tìm được gì chứ?”
“Hửm? Phải không?”
Hạ Vũ tinh mắt phát hiện, ngăn kéo nhỏ của tủ quần áo đã có người chạm tay vào.
“Đương. . . . . . Đương nhiên rồi !” Kỷ Hàn cố gắng làm cho mình bình tĩnh một chút, đừng quá bối rối làm loạn trận tuyến. Nếu như nói Kỷ Hàn ban đầu còn có chút chột dạ vì làm chuyện xấu, hiện tại cũng chỉ còn lại ý định muốn lẩn trốn vì đã lỡ làm xong chuyện xấu. Phát hiện Hạ Vũ đang nhìn chằm chằm vào ngăn kéo nhỏ, Kỷ Hàn vỡ như lơ đãng nhích người rời đi, sau đó đem cánh cửa tủ quần áo đóng lại:
“Nếu anh đã về thì tôi đi trước đây !”
Mặc kệ, chân đã ở tư thế sẵn sàng, chạy trước tính sau.
“Đợi đã ——” Hạ Vũ vươn tay giữ chặt tay cô: “Anh nghĩ anh nên kiểm tra một chút, xem em có lấy thứ gì từ chỗ anh không. “
Tầm mắt của anh ở trên người cô quét qua lại mấy lần:
”Không phải em đã lấy thứ gì của anh rồi chứ?”
Ai thèm chứ!
Kỷ Hàn ở trong lòng mắng một câu, nhưng người đang dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, cô định rút tay mình về nhưng không được, hắn nắm tay cô cực kì có kỹ xảo, không làm đau cô nhưng cũng không cho cô có thể đào thoát:
“Tôi ở chỗ này chờ, anh đi kiểm tra xem anh có mất thứ gì không?”
Hạ Vũ cười khẽ, nói: “Vậy chi bằng kiểm tra trực tiếp trên người em có vẻ mau hơn.”
Kỷ Hàn vừa hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, thì đã thấy hoa mắt, khi trấn tĩnh lại được, thì đã bị anh ngăn chận, lưng tựa vào tủ quần áo, hai tay của anh chống lên tủ vây chặt cô bên trong vòng tay anh:
“Này . . . . . . Hạ. . . . . . Hạ Vũ, anh đừng xằng bậy nga!”
Cô thế này là đưa dê đến tận miệng cọp sao, tay Kỷ Hàn để ở ngực, cách quần áo đều có thể cảm nhận được hơi nóng phát ra từ trên người anh. Cô bất an nuốt nuốt nước miếng.
“Xằng bậy?” Hạ Vũ nhẹ nhàng cười: “Cái gì gọi là xằng bậy? Cái gì gọi là đừng làm loạn?”
Nói xong, đặt một tay lên trên vai cô: “Em nói thử xem…. Anh nên bắt đầu kiểm tra từ đâu đây?”
Khốn kiếp!
Người này không phải không biết tán