Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
n không thương xót chút nào, tiếng còi tập hợp bên ngoài lại giống như giục hồn…
“Chết tiệt! Tập hợp trước đã!”
“Đi!”
Không biết ai lên tiếng một câu phá tan hỗn toàn, đoàn người bất chấp không quần, không giày, nhanh chóng chạy ra khỏi ký túc xá!
Kỷ Hàn nhìn các chiến hữu đến trình diện, trận này thật sự là rất phấn khích. Nếu không phải đang ở trong quân doanh được bảo vệ, không cho phép cho người ngoài vào nhìn thấy, còn tưởng rằng đây là đang thanh lí và chỉnh đốn tác phong hành động, mà đám người này vừa mới được lôi ra từ nhà chứa, một đám quần áo mặt mang đầy vẻ kích động . . . . . .
“Hàn đội trưởng—” Tần Dịch … nhìn Kỷ Hàn quần áo chỉnh tề: “Cô không bị trộm sao?”
Trộm!
Kỷ Hàn xấu hổ! Có tên trộm nào dám đến trộm nơi quân khu này, mà chỉ trộm giày, quần, thắt lưng… Quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp đôi mắt oán niệm của Thi Thanh Trạch, rồi nhìn thấy một thân trang phục của Thi công tử, Kỷ Hàn lập tức nhịn không được liền phụt cười…
Từ lúc biết Thi Thanh Trạch đến nay, người này lúc nào đều là một thân áo mũ chỉnh tề che dấu bản chất tiểu cầm thú của chính mình, chưa khi nào chật vật qua như vậy…
Bởi vì bản lĩnh của Thi Thanh Trạch có chút cao, cho nên Hạ Vũ từ mình đi đến ký túc xá anh ta ở tự mình ‘quan tâm chăm sóc’. Xem tình trạng này, Hạ Vũ quả thực là thực hành chính sách ba không: không quần, chố áo, không giày!
Cho nên thảm nhất ký túc xá chính là Thi công tử của bọn họ, bây giờ là… gần như toàn bộ bị lột hết…
Chỉ mặc một cái quần tam giác nhỏ và một cái áo lót, dungws run rẩy mỗi khi có cơn gió lạnh thổi qua, chấp nhận bị các chiến hữu đi năm bước cười một trận nhỏ một trăm bước cười một trận to.
Toàn bộ mọi người, chỉ mình cô là không “bị trộm”, Thi Thanh Trạch cũng đoán được bảy tám phần, nên mới có oán niệm cô không biết tình bè bạn, cũng không thông báo trước cho anh một tiếng.
Hạ Vũ chắp tay sau lưng, nhìn mọi người: “Sao lại thế này?”
“Báo cáo!” Bạn vua cua đi trước làm gương: “Gặp trộm ạ!” Tên trộm trộm mất quần của anh rồi!
“Gặp trộm?” Hạ Vũ cười lạnh lùng: “Trộm đâu?”
“Không… Không bắt được!”, nhìn thấy anh cười như vậy, trong lòng bạn vua cua đột nhiên cảm thấy có chút lạnh lẽo.
“Hắc Tử!” Hạ Vũ hô to một tiếng, liền thấy Hắc Tử khiêng cái bao gì đó thật lớn đi đến, ném tới phía trước, còn không phải là quần, là giày… Của bọn họ hay sao. Mọi người lập tức hiểu rõ rồi, trộm kia chính là tên họ Hạ này.
Lại nghĩ tới, Hạ Vũ đi vào đem quần áo của bọn họ lấy đi, bọn họ lại không hay biết một chút nào… Nhất thời cả đám đều cảm thấy phía sau lưng xuất hiện một lớp mồ hôi lạnh, nếu Hạ Vũ kia là tên sát thủ biến thái, như vậy đi vào hướng đến cổ bọn họ đâm xuống một đao, có lẽ hiện tại một đám bọn họ đầu và cơ thể riêng biệt rồi.
“Bọn người các cậu đều là những con gấu to xác”, Hắc Tử đem mọi thứ thả xuống, tùy tiện mắng, lắc lắc ngón tay của mình với bọn họ: “Quá đơn giản!”. Với chút bản lãnh như vậy, muốn vào SMT, chính là đi đưa thịt cho người ta.
Mọi người trầm mặc, sau đó Hạ Vũ ra lệnh, mọi người đem quần áo trở về mặc vào!
“Nhìn xem bộ dáng to xác như gấu của các cậu này” Hạ Vũ nói xong: “Tối hôm qua, lúc tôi cùng Kỷ Hàn đi vào, một đám ngủ say như lợn chết, bị đem đi còn không biết!”
Cái gì…….
Anh vừa nói lời này ra, Kỷ Hàn cảm thấy có nhiều đôi mắt oán niệm bắn về phía mình. Cô chỉ muốn lập công âm thầm, không muốn làm người hùng nổi danh đâu, loại chuyện như thế này có thể không nhắc đến tên mình thì càng tốt, kết quả anh ta lại chẳng biết chút nghĩa khí lôi tên cô ra như thế.
“Tôi… lúc đó chẳng phải tôi cũng bị buộc à!” Kỷ Hàn nói với vẻ mặt vô tội: “Cấp trên có lệnh, tôi không thể không tuân theo!”
Cô nói như vậy cũng không hề sai! Luật lệ của quân nhân, chính là phục tùng. Mọi người thu hồi tầm mắt oán niệm, chỉ có thể trách bọn họ ngủ quá mê, mới gặp phải Hạ Vũ.
Bọn họ bị huấn luyện đến bây giờ, vừa nghe tiếng còi tập hợp vang lên, thân thể lập tức bật nhanh dậy theo phản xạ. Nhưng không nghĩ tới lần này Hạ Vũ đại thiếu gia không chơi kiểu hoạt động thổi còi này mà đổi nghề trộm đạo. Đến rồi đi đều im hơi lặng tiếng, làm cho bọn họ không kịp phòng bị.
“Nghĩ ở trong quân khu thì sẽ an toàn, nên có thể yên lòng ngủ ngon rồi ư?” Hạ Vũ lạnh lùng nhìn bọn họ: “Trận này là vừa bắt đầu, về sau sẽ còn nữa! Cho dù ngủ, các
cậu cũng phải đem thần kinh cảnh giác cho tôi! Có nghe thấy không!”
“Rõ!”
Kỷ Hàn có chút may mắn nghĩ mình như thế còn có một ít đặc quyền, chỉ đi trộm mà ko phải là bị trộm! Bất quá, khi cô vừa nghĩ như vậy thì Hạ Vũ liền phá hủy ý niệm tốt đẹp của cô…
“Về phần Kỷ Hàn…” Chỉ một câu, đã đem lực chú ý của mọi người chuyển đến người cô “Là tôi đột xuất đến kiểm tra cô, đương nhiên, cô cũng có thể đến kiểm tra lại tôi bất cứ lúc nào.
Lời nói này, nghe đến tai người trong cuộc, tỷ như Kỷ Hàn, Thi công tử cùng Tần Dịch, nó mang theo vài phần hương vị tán tỉnh. Nhưng nghe đến tai những người không biết chuyện khác, thì đây chính là một cái cơ hội tốt, một cơ hội có thể báo thù! Kết qu