Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
điếu thuốc để giảm bớt những gánh nặng trong lòng. Dù sao ngay từ đầu ông cũng là một trong những người tán thành thí nghiệm X, hơn nữa cũng ủng hộ thuyết ‘không có trả giá thì làm sao có kết quả tốt’, ông cũng tán thành việc dùng binh lính để làm thí nghiệm. Trong một thời điểm tất yếu, chính ông cũng có thể làm một vật thí nghiệm.
Lâm Hải Bình từng là một binh lính cấp dưới của ông, thành tích vô cùng xuất sắc… Chính ông đã đem những tư liệu về Lâm Hải Bình đưa cho người trong tổ nghiên cứu.
“Cho tôi một điếu.” Eric xin Hạ lão gia một điếu thuốc: “Lâm Hải Bình được xem như là thí nghiệm thành công nhất. Có lẽ bộ gene của anh ta phù hợp với chất X, nhưng dù gì cũng có một số di chứng. Sau đó chúng tôi không thể không mang anh ta đi.”
“Trước đó vài ngày, Cục trưởng béo của bên cô điện tới báo là các cô đang điều tra những việc liên quan đến Lâm Hải Bình, đã bị tôi áp chế xuống.” Hạ lão gia dụi tắt điếu thuốc: “Những tài liệu liên quan đến sự kiện năm đó đã bị thiêu hủy toàn bộ.”
“Ý tưởng ‘Chiến binh siêu phàm’ kiểu này cũng chỉ tồn tại trong phim bom tấn của Mỹ mà thôi, nếu muốn nó trở thành sự thật đúng là rất hoang đường.” Eric cười khổ: “Lấy người làm gốc, mới là căn bản.”
“Vậy cuối cùng Lâm Hải Bình đâu?” Hạ Vũ vẫn im lặng từ đầu tới giờ đột nhiên lên tiếng hỏi. Anh vừa nhớ đến tin tức lấy được từ chỗ Eliza.
Tay kẹp thuốc của Eric khựng một lát: “Tôi đem Lâm Hải Bình về sở nghiên cứu, hy vọng có thể tìm ra biện pháp giúp anh ta khống chế cảm xúc, nhưng… anh ta đã bị đưa đi.”
“Bị đưa đi!” Kỷ Hàn trợn to hai mắt: “Không phải là… đã chết à?”
“Không… Nói anh ta chết chỉ là một nói với bên ngoài. Nhưng lúc đó anh ta đã gần như không còn là Lâm Hải Bình ban đầu, anh ta hầu như không còn nhớ bản thân là ai.” Eric nặng nề rít thuốc: “Tôi đã rất sơ sót mới để cho những kẻ còn chưa từ bỏ ý định kia chui vào kẽ hở mà bắt Lâm Hải Bình mang đi.”
“Vậy hiện tại ông ấy đâu?” Còn sống không? Hay là đã…
Eric trả lời: “Vài năm đầu, hình như đối phương cũng sợ lộ tung tích nên tôi không thể tìm được bất cứ tin tức gì. Vài năm trước… tôi nghe loáng thoáng từ phía Mỹ, quân đội Mỹ nói muốn tạo ra những quân nhân toàn năng, tôi liền đi qua bên đó… Kết quả cũng không như tôi mong đợi! Cuối cùng, tôi bị lựa chọn tham gia đợt huấn luyện lần này, tôi nghĩ cũng tốt, nên nhân cơ hội này về đây xem thế nào… Không ngờ lại gặp phải việc này.”
Mắt Thi Thanh Trạch mang tia quái dị nhìn Eric: “Ông… là người Trung Quốc?”
“Con lai, mẹ tôi là người Trung Quốc.”
“Nhưng… Tình huống hiện tại của ông thế này là có chuyện gì xảy ra?” Trường sinh bất lão sao?
“Lúc trước, anh ta là người đầu tiên chịu trách nhiệm đem người thật đi làm thí nghiệm, chẳng qua, anh ta lại lấy chính bản thân mình làm thí nghiệm.” Hạ lão gia kể lại. Khi đó, Eric là một khoa học gia cuồng tín, hay là nên nói là một nhà khoa học điên đi.
“Vậy sao ông không…” Kỷ Hàn nhìn ông ta hỏi câu này, bởi cô cảm thấy Eric rất bình thường, hoàn toàn không có một di chứng nào như lời ông ta nói cả —— nếu như không tính đến chuyện ông ta không già đi.
“Có lẽ năm đó tôi tiêm vào trong cơ thể quá nhiều thuốc nên đã xảy ra biến hóa gì đó. Mà cũng có lẽ là ông trời muốn tôi còn sống thanh tỉnh để chịu những sai lầm mà bản thân đã gây ra.” Ông ta nói xong rồi thở hắt ra một hơi: “Trong những năm gần đây, mặt mũi tôi giữ y nguyên như vài chục năm trước đây! Tôi lê lết rất nhiều nơi, không ở lâu bất kỳ nơi nào, bằng không sẽ bị mọi người nói là yêu quái.” Ông ta cười, nhưng nụ cười vô cùng bất đắc dĩ: “Gần đây, tôi phát hiện năng lực của cơ thể mình không còn mạnh mẽ như trước kia nữa, tuy vẫn có thể đánh liều mạng với thanh niên các cậu, nhưng mà… so với mấy năm trước thì thật sự kém đi rất nhiều. Chắc là cơ thể đã bắt đầu thoái hóa, nói không chừng chắc cũng chỉ một năm rưỡi nữa thôi là tôi đã xuống mồ rồi.” Ông ta nhếch miệng, cười một cách miễn cưỡng: “Chết có gì đáng sợ chứ, tôi chỉ sợ là có một ít người còn chưa có từ bỏ ý định kia…”
“Cái tôi bị tiêm vào chính là chất X kia á?” Thi Thanh Trạch cào cào chân tóc: “Cũng có thể chỉ là một hiểu lầm mà thôi, cũng chưa chắc đâu.” Chỉ một mũi tiêm thôi mà, ông ta làm sao có thể xác định đó chính là thứ kia được.
Erics hung tợn trừng mắt Thi công tử một cái: “Mắt cậu bị phân che à, cái lỗ kim kia vừa nhìn đã biết ngay không giống loại bình thường rồi. Kim chuyên dụng để tiêm X không giống kim tiêm bình thường, nó to gấp đôi so với kim thường, sau khi tiêm vào da, bên cạnh sẽ xuất hiện vết hoa văn rất nhỏ…” Eric giải thích rõ ràng. Thi Thanh Trạch lại kéo tay áo lên mở to hai mắt cố gắng nhìn xem, nhưng cuối cùng cũng chỉ thấy đó chỉ là một cái lỗ tiêm mà thôi.
Eric đi đến bên cạnh bàn, rót một chén trà, bưng lại đổ lên điểm đỏ trên cánh tay Thi Thanh Trạch. Một lúc sau, điểm đỏ trên tay Thi Thanh Trạch từ từ sinh ra một vài vết hoa văn vòng một vòng quanh cánh tay anh: “Trong vòng hai ngày sau khi tiêm X vào, thuốc dư lại dưới da sẽ có phản ứng với nước trà!”
“Geez!” Thi Thanh Trạch trợn