Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.
cứ động tĩnh gì như trước.
“Ông câm nín chịu khổ sở như vậy, Kỷ Tiểu Hàn có thể dễ chịu được sao?” Kỷ Duệ tiếp tục nói: “Vừa mới thấy mẹ như vậy, ông không đau lòng nhưng tôi thì đau lòng muốn chết. Ông nói xem, nếu lúc trước ông đã không cần mẹ, vậy đáng lý ra nên cút xéo đi thật xa mới phải. Cho dù vài năm sau có gặp lại thì cứ coi như là đối tượng của tình một đêm đi, gật đầu chào một cái là được rồi, sao cứ nhằng nhì dây dưa với mẹ chi vậy, khuấy cho cái đầu vốn chẳng tốt dùng của mẹ thành một cục hồ dán chi vậy… Nếu ông không đến trêu chọc mẹ lần nữa, thì bây giờ mẹ cũng sẽ không khó chịu khổ sở như vậy đúng không…?”
“Ông muốn kiếm chuyện xả thối, tôi lập tức sẽ tìm cho Kỷ Tiểu Hàn một đống đàn ông đến…”
“Con dám!”
“Ông có thể thử xem tôi có dám hay không.” Nhóc con không hề bị ánh mắt giết người của anh hù dọa, ngược lại còn trừng mắt nhìn lại anh.
Cậu dám!
Hạ Vũ biết oắt con này thật sự dám, thậm chí sẽ vô cùng thích thú khi làm vậy nữa kìa.
“Ba là ba của con.”
“Còn chưa được ghi trên hộ khẩu nhà chúng tôi mà.” Kỷ Duệ lành lạnh nhìn thẳng lại anh: “Người còn chưa cua được, mà đã muốn khi dễ tôi đây à…” Kỷ Duệ đi qua, vỗ vỗ vai anh, phát biểu một câu đang là thời thượng trên internet: “Mơ đi, ông còn non lắm.”
“…” Hạ Vũ đột nhiên có cảm giác kích động muốn từ trên giường đứng lên bóp chết thằng oắt này.
Dưới ánh mắt ghê gớm của Hạ Vũ, Kỷ Duệ ngượng ngùng thu hồi bàn tay đang vỗ vỗ trên vai anh: “Không tệ, không tệ, còn có chút ý chí chiến đấu đấy. Chỉ là chân cẳng tạm thời không động đậy thôi chứ có nghĩa là sẽ không được cả đời đâu…”
“…” Gân xanh bên thái dương mơ hồ có chiều hướng trướng lên dữ dội. Thằng oắt này thật đúng là biết cách chọc giận anh…
Kỷ Duệ nhìn nhìn gân xanh đang mơ hồ giật bần bật bên thái dương của anh, ý thức được trong lời nói của mình vừa xuất hiện một từ ngữ nhạy cảm —— ngàn vạn lần đừng ở trước mặt một người đàn ông mà hỏi hắn có ‘được không’.
“Khụ!” Kỷ Duệ trợn trắng mắt: “Nhìn cái bộ dạng mất tinh thần của ông kìa, chuyện nhỏ như con thỏ mà cứ làm như trời sập, thế mà cũng khiến ông suy sụp được đấy à?”
Hạ Vũ im lặng trong chốc lát: “Nhóc, lại đây giúp ba một chút.” Dưới sự trợ giúp của Kỷ Duệ, anh ngồi dậy trên giường bệnh: “Bây giờ ba thế này…”
“Ông thế nào?” Kỷ Duệ muốn chính anh nói ra.
“Ba…” Hạ Vũ hít một hơi thật sâu, chính mồm nói ra bệnh tình của mình: “Chân ba… có thể cả đời cứ như vậy, tàn phế đó, biết không? Tàn phế, vô dụng…”
“Chân tàn phế chứ có phải người tàn phế đâu.” Kỷ Duệ không lưu tình chút nào quăng cho anh hai ánh mắt xem thường: “Ông là Hạ Vũ không khó khăn nào là không vượt qua, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc còn kéo về được, chỉ hai cái đùi thế này mà đã làm ông trở thành người vô dụng sao? Con mẹ nó, đừng có nói mấy cái lời kịch ba xu ‘chân tôi tàn phế, tôi là một phế nhân, tôi không thể bảo vệ được người phụ nữ của mình’ hay là ‘tôi không xứng đáng với Kỷ Hàn’ nhảm nhí gì gì đó nghe, đây là cuộc sống, không phải là phim truyền hình, ông cũng không phải là bà Quỳnh Dao, vai diễn bi lụy như thế không hợp với ông đâu.”
Những lời còn chưa kịp nói ra của Hạ Vũ đều bị cậu nhóc nhét ngược trở lại trong họng, bụng dạ lại không muốn nhận chúng, nghẹn trong chốc lát: “Ai… Ai nói ông đây sẽ nói như vậy?”
“Biết vậy là tốt.” Kỷ Duệ gật gật đầu: “Cho dù cả đời này ông chỉ có thể ngồi xe lăn, Kỷ Tiểu Hàn cũng sẽ đẩy phụ ông đi hết quãng đường còn lại. Đến khi mẹ đẩy hết nổi nữa, thì tôi đây cũng sẽ nghĩ cách đẩy giúp các người vài đoạn…” Những lời vừa nói này nghe thì cũng có chút hương vị ôn hòa ấm áp, cũng có chút ý tứ con cái hiếu thảo đấy, nhưng nếu cứ tiếp tục nói những câu êm tai như thế thì cậu đâu còn là Kỷ Duệ nữa: “Đến khi đó, tôi có thể dễ dàng trả thù ông, xem nào, nên đẩy ông xuống cầu thang hay là đẩy quách vào trong nước nhỉ…” Đây mới chính là Kỷ Duệ —— không quen nói những lời dịu dàng mà chỉ biết dùng phép khích tướng hoặc là lời nói ác ý để diễn tả ý tứ của mình.
Lập tức, mặt Hạ Vũ liền đen lại!
Con mẹ nó, thằng nhóc này thật đúng là không lúc nào là không muốn cho anh chết hay sao!
“Ê! Hạ Vũ nè, hỏi ông chuyện này nhé.”
Khi mà lửa giận đang chậm rãi bốc lên trong lòng Hạ Vũ, Kỷ Duệ lại quăng ra một vấn đề, cách suy nghĩ nhảy cóc của cậu nhỏ làm cho anh có hơi không bắt kịp —— thời buổi này bọn nhóc đều khó chơi đến vậy sao?
“Nếu Kỷ Tiểu Hàn trèo tường… ông sẽ làm thế nào?” Kỷ Duệ quẳng ra một vấn đề chẳng liên quan gì đến chuyện đang nói khiến Hạ Vũ ngẩn ra, rồi phản xạ có điều kiện mà không hề nghĩ ngợi gì liền trả lại bằng một câu sát khí đằng đằng, cộng chung với lửa giận vừa mới bị thằng oắt con này đốt lên trong lòng, hy vọng có thể làm cho nhóc con này hoảng sợ để thể hiện khí phách của người làm cha.
“Ông đây sẽ khiến cho gã đàn ông kia ngay cả tiền mua bia mộ cũng khỏi cần.” Đủ khí phách!
“Vậy sao ——” Kỷ Duệ gật gật đầu, sau đó hướng một khuôn mặt tươi cười sáng lạn sang phía Hạ Vũ, khiến cho trái tim Hạ Vũ đột nhiên căng thẳng, sau đó quả nhiên nghe được c