XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.


Khi Kỷ Duệ tìm được đám Trầm Sùng, bọn họ đang phân tích các băng thu hình của khu thương mại trung tâm, không bỏ lỡ bất cứ một người khả nghi nào.
“Mọi người xem cái này làm cái gì?” Kỷ Duệ đi tới, bọn họ đang dùng chế độ chiếu chậm để sàng lọc từng khung hình một: “Chẳng phải đã nói là bang Thanh Sơn thuê người muốn giết tiệt cái tên ‘hạt dẻ’ gì gì đó sao.” (Trong tiếng Trung, Kurita được phiên âm ra là ‘hạt dẻ’)
“Anh nhỏ à, thằng nhóc kia họ Kurita, tên là Kurita Sawaki.” Tần Dịch nhắc nhở.
“Úi xời, Kurita hay ‘hạt dẻ’ gì thì kệ hắn chứ,” Kỷ Duệ cười: “Nếu tìm không thấy hung thủ, vậy thì cứ coi như tất cả mọi người đều là hung thủ đi, xách cổ thằng oắt đó đến bang Thanh Sơn hỏi một câu là xong ngay, thế còn nhanh hơn chuyện mò kim đáy bể như bây giờ.”
Lời Kỷ Duệ có tác dụng y như xô nước đá đổ ụp lên đầu, thức tỉnh mọi người.
Các sự việc liên tiếp xảy ra làm cho bọn họ bận bịu đến nỗi đầu óc muốn hôn mê, đặc biệt là việc mất đi người đầu đàn như Hạ Vũ khiến cho bọn họ lúng túng không biết bắt đầu từ đâu. Nghe Kỷ Duệ nói vậy, họ mới nhớ ra đúng là còn có một chiêu đó, nếu Hạ Vũ ở đây, chắc hẳn anh cũng sẽ chọn dùng phương pháp này: lấy bạo chế bạo!
“Nhóc, cậu đúng là con lão đại.” Trầm Sùng vỗ vỗ vai Kỷ Duệ, ông cha đã đúc kết ra câu thành ngữ ‘hổ phụ sinh hổ tử’ rất có lý đó chứ. Tuổi còn nhỏ như vậy mà đã có phong độ đại tướng rồi…
Địa vị của lão đại trong gia đình, ừm, nguy rồi! Gặp phải đứa con trai xuất sắc đến thế!
“Thằng nhóc Kurita kia từ lúc bị lôi cổ về nhà thì chẳng còn thấy bóng dáng đâu.” Tần Dịch nói. Ngày đó, sau khi Kurita Sakura gọi điện thoại về nhà thông báo, rồi dùng thế lực của nhà Kurita để áp chế sự việc xuống, sau đó Kurita Ichiro cũng nhờ người gửi lời, ý đại khái là nhà Kurita đã hỗ trợ bưng bít sự việc rồi, những việc về sau sẽ không liên quan tới gia đình bọn họ nữa. Sau đó không còn thấy tăm hơi.
“Hắn không đi ra, chúng ta có thể đi vào.” Không biết từ khi nào, Tiểu Bạch đã lôi ra một tờ giấy được gấp lại bằng bàn tay, nhanh chóng mở ra: “Sơ đồ nhà Kurita…” Anh ta trải sơ đồ ra bàn…
Việc canh gác của nhà Kurita đương nhiên rất nghiêm chỉnh, nhất là trong giai đoạn hiện tại. Nhưng bọn anh là chuyên gia về phương diện này, từ bản sơ đồ này là có thể phân tích nơi nào thích hợp cho việc đặt thiết bị theo dõi, nơi nào có thể có nhân viên an ninh… Sau đó né tránh những thứ này là có thể tiến vào bên trong mà đem người đi ra.
Việc đi vào bên trong bắt cóc người này do Trầm Sùng và Tiểu Bạch phụ trách, nhóm Hắc Tử sẽ ở bên ngoài tiếp ứng.
Nói là làm, tối hôm sau, nhà Kurita không hiểu tại sao đã đồng thời xảy ra trận hỏa hoạn nhỏ, thu hút không ít các phương tiện truyền thông tới đưa tin, làm cho toàn bộ tòa nhà trở nên bừng bừng náo nhiệt, một vài nhà đài nào đó cũng nhận được tin trận hỏa hoạn này có khả năng liên quan đến các băng đảng xã hội đen nữa… Trong lúc nhất thời, nhà Kurita phải hai tay hai chân mà đối phó về phương diện quan hệ xã hội, nên không chú ý tới hai bóng người nhân lúc hỗn loạn ì xèo này mà tiến vào trong nhà, vụng trộm bắt cóc đi cậu chủ nhà Kurita…
*
Trở lại thời gian lúc đám Trầm Sùng vừa mới xuất phát, trong bệnh viện.
“Tiểu Hàn.” Hạ Vũ gọi Kỷ Hàn đang ngồi bên gọt táo: “Em thay bộ quần áo này ra, sau đó ra ngoài lấy một xe phát thuốc của y tá. Đừng hỏi vì sao, lập tức đi làm.”
Kỷ Hàn đặt quả táo xuống, làm theo lời anh, trộm một bộ quần áo trong phòng nghỉ y tá thay vào, sau đó lại đẩy một chiếc xe về tới phòng bệnh. Lúc vào phòng đã thấy Hạ Vũ đang rút kim truyền dịch ra, sau đó dịch chuyển ra cạnh giường ngồi dậy.
“Anh làm gì đó?” Kỷ Hàn kinh hô, vội vàng chạy tới. Mấy ngày nay tốc độ hồi phục vết thương của anh rất nhanh, chỉ có chân là vẫn không có cảm giác.
“Chuyển anh đến phía dưới xe phát thuốc, sau đó chúng ta đi ra ngoài.”
“Anh…” Kỷ Hàn đột nhiên hiểu được anh làm vậy là có dụng ý gì, cô không chần chờ nữa mà nhanh chóng chuyển Hạ Vũ nhét vào phía dưới xe phát thuốc, sau đó buông vải trắng xung quanh xuống. Sau khi chắc chắn anh đã được che kín, cô dùng gối đầu nhét dưới chăn ra vẻ đang có người nằm, sau đó đẩy Hạ Vũ đi ra khỏi phòng bệnh.
Vừa mới ra khỏi cửa phòng bệnh không đến 20 thước đã thấy trước mặt có hai người đàn ông đi đến!
Hai người kia tuyệt đối không phải người đến thăm bệnh hoặc là bệnh nhân! Lúc Kỷ Hàn đi ngang qua bên người bọn họ, có thể cảm nhận được sát khí toát ra từ chúng, nhất là chỗ thắt lưng phía sau tuy đã được quần áo che nhưng vẫn làm cho cô thấy có chỗ mơ hồ gồ lên.
Là súng!
Kỷ Hàn bước nhanh hơn, lúc rẽ vào chỗ ngoặt, dùng khóe mắt nhìn lướt qua bọn họ, quả nhiên thấy hai người kia dừng lại trước phòng bệnh của Hạ Vũ.
Đầu cô chợt lạnh, việc này… là trùng hợp chăng?
Trùng hợp như vậy… Cũng quá khéo rồi!
Đêm nay nhóm Trầm Sùng tiến hành kế hoạch bắt cóc, kế hoạch này chỉ có mấy người nhóm bọn họ biết, hơn nữa bọn họ cũng chỉ âm thầm tiến hành. Nhóm bọn họ vừa đi thì đã có người tìm tới cửa.
Làm gì có chuyện “trùng hợp” đến thế…
Sau