XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.

ông minh.”
Lời ca ngợi ai cũng đều thích nghe, Kurita vui vẻ sờ sờ cái bụng bia lồ lộ của lão: “Lúc xây dựng cô nhi viện trước kia đã tạo sẵn một đường ngầm, mấy thằng ngu kia thật cho là ta sẽ ở trong cái chỗ rách nát kia à.” Lão ngoắc tay ra hiệu, chỉ trong chốc lát đã thấy hai cô gái dáng người nóng bỏng, gương mặt xinh đẹp, chỉ mặc nội y ưỡn ẹo đi đến bên lão.
“Tiểu mỹ nhân…” Kurita miệng phì phèo xì gà, tay vươn ra nhéo lấy phần đẫy đà trước ngực một cô gái, khiến cô gái cười duyên lấy lòng: “Ăn với ta chút gì trước đi, ăn no thì mới ‘ngủ’ ngon chứ.”
Những người khác đã quen với hình ảnh như thế này, tự giác quay về vị trí của từng người để đảm bảo an toàn cho căn biệt thự.
Một bữa ăn vừa ngon vừa bổ, Kurita Ichiro trái ôm phải ấp, tay lâu lâu lại sờ soạng nắn bóp lung tung trên người hai cô gái khiến cả hai cô đều nhũn người thở dốc một cách nũng nịu, cũng kích thích khiến thân dưới của lão già bắt đầu nhóm lửa.
Hai mươi phút sau, lão mang theo hai cô gái lên lầu…
Kurita Ichiro là kẻ cẩn thận, hoặc phải nói là kẻ sợ chết, cho nên tất cả thân tín đi theo bên lão đều đã được trải qua những khóa huấn luyện đặc biệt. Bọn chúng đặc biệt đến nỗi bọn Tiểu Bạch cũng không điều tra ra được tư liệu chi tiết về đám tay chân thân tín này, chỉ có thể biết được đại khái một số tin tức da lông nho nhỏ bề ngoài chứ không thể tra ra được về năng lực của chúng.
Điều này khiến nhóm Kỷ Hàn phải càng thêm cẩn thận.
Kỷ Hàn bay qua tường từ cửa sau, tiếp đất không tiếng động, sau đó sửng sốt!
Cô không dám động đậy một mảy may, chặt chẽ dán sát người trên mặt đất, chăm chú nhìn một con có bẹc giê to lớn đang nằm ngủ chỉ cách cô có năm thước!
Mẹ kiếp!
Kỷ Hàn muốn hộc máu, sao tin tình báo không hề nhắc đến có chó bảo vệ vậy.
“Tiểu Hàn?”
Tai nghe điện thoại truyền đến giọng nói của Hạ Vũ. Kỷ Hàn không đáp lại, bởi cô biết lúc nãy cô vừa trèo tường vào mà không đánh động con chó này thật là đã may như quỷ. Lúc này cô không dám thử vận may nữa, bởi chỉ cần phát ra một tiếng động nhỏ nữa thôi là sẽ đánh thức đại gia chó này, nó mà há cái miệng chó của nó ra sủa vài tiếng thì sẽ lộ hết.
Kỷ Hàn từ tốn lấy súng ra, nhẹ nhàng, ngay cả hô hấp cũng nén lại, động tác nhanh chóng bóp cò súng… Chiếc kim bạc bắn ra từ họng súng, chui tọt vào cổ con chó to, thuốc tê cao áp nhanh chóng phát huy hiệu quả. Con chó đứng bật dây, mở mắt, miệng há ra, khiến tim Kỷ Hàn nhảy tọt lên cổ họng, vội vàng bắn thêm phát nữa. Bốn chân của con chó trở nên mềm nhũn, khụy xuống đất…
Mẹ nó!
“Em vào được rồi.” Kỷ Hàn lúc này mới đáp lại tiếng gọi của Hạ Vũ: “Đụng phải con chó, xử lý rồi.”
“Cẩn thận một chút.” Hạ Vũ lại dặn dò.
“Ừ! Anh cũng vậy.” Cô bên này chắc hẳn sẽ hoàn hảo, bởi có Trầm Sùng, Hắc Tử và Tiểu Bạch đi cùng…
Hạ Vũ cắt điện thoại, nhéo nhéo mũi.
“Hạ lão đại à, anh có thấy ‘đùa’ kiểu này có hơi quá lố không.” Bị yêu cầu ở lại trong căn hộ để bảo vệ an toàn cho Hạ Vũ, Thi Thanh Trạch nhíu mày, có ý kiến đối với âm mưu lần này của anh: “Phía tiểu Hàn Hàn chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?”
“Có bọn Trầm Sùng đi cùng mà lo gì…”
“Duệ ca đâu?” Thi Thanh Trạch đột nhiên ý thức được từ nãy đến giờ không thấy bóng dáng ông trời con kia đâu: “Đừng nói là thằng quỷ nhỏ kia lại lén đi theo bọn họ đó, để tôi đi tìm xem xem…”
“Sau đó sẽ bắt nó mang đi sao?” Hạ Vũ nói, rồi nhìn bước chân đang rời đi của anh ta đột nhiên hơi khựng lại.
“Hạ lão đại, anh đang nói gì thế?” Thi Thanh Trạch xoay người, cười cười nhìn anh: “Tôi bắt Duệ ca làm gì, tôi đi tìm nó mang về đây thôi mà. Thời điểm này mà nó chạy chơi bên ngoài một mình thì nguy hiểm lắm.”
“Yên tâm đi, nó đang rất an toàn.” Hạ Vũ nhìn anh ta: “Thanh Trạch, lúc ở bên khu Cửu Long Hồng Kông, cậu ở đâu?”
“Tôi… tôi đi gặp mẹ tôi mà, có báo với mọi người rồi đó thôi.” Thi Thanh Trạch vẫn giữ nét cười như trước.
“Mẹ cậu lúc đó đúng là đang ở Hồng Kông, tôi có kêu Tiểu Hàn gọi điện thoại cho bà. Bà nói… chính cậu kêu bà sang Hồng Kông chơi mấy ngày… Thật khéo nhỉ.”
“Tôi xa nhà đã khá lâu, nên nhân dịp sang Hồng Kông thì cũng muốn kêu bà sang chơi để gặp ăn cơm và cùng đi dạo phố cho vui…”
“Ừ. Cũng thật khéo là đúng hôm đó cậu lại ‘trùng hợp’ chở bà đi dạo đến đúng cái khu chúng ta đang tập trung…”
“Thế à? Khéo thật nhỉ!” Thi Thanh Trạch cười: “Không phải dân gian Trung Quốc có câu cách ngôn: ‘mèo mù vớ cá rán’* đó sao.” Anh ta ngồi lại vào một chiếc ghế: “Nói nghe chút đi, sao bỗng nhiên anh lại cho rằng có ‘nội gián’ vậy?” Vì sao anh ta cảm thấy không có bất cứ một đầu mối nào đáng gây khả nghi hết.
* nguyên văn: 无巧不成书 ‘vô khéo không thành thư’
“Linh tính.” Hạ Vũ nở nụ cười, đưa ra một đáp án rất mơ hồ: “Sau nhiều năm lăn lộn giữa lằn ranh sinh tử thì nuôi dưỡng được trực giác này.”
Thi Thanh Trạch phá ra cười, đáp án này thật đúng là làm cho anh ta đỡ không nổi.
“Cho nên, anh cố ý tạo ra sự kiện trong bệnh viện kia, cũng từ đó mà xác định rằng phán đoán của anh là đúng.” Anh ta hẳn phải nên nghĩ ra chứ, ông