XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.

thẳng tay cho hắn một đấm cho ngất đi: “Sếp, giờ phải làm thế nào?”
“Như cũ!” Hạ Vũ rất bình tĩnh: “Nếu tất cả chỉ là trùng hợp, vậy thì tốt nhất. Nếu không phải…” Anh dựa người vào ghế sô pha: “Vậy kẻ kia nếu có ngon thì giết tôi trước đi!”
Tối hôm đó, Hạ Vũ gọi một cú điện thoại.
“Alo ——” tiếp điện thoại là giọng của một người phụ nữ.
“Đàm phán một giao dịch được không?” Hạ Vũ đi thẳng vào vấn đề…
*
Bang Thanh Sơn là một trong hai băng đảng xã hội đen lớn nhất Nhật Bản.
Hôm nay, có một nhóm người đến bang Thanh Sơn.
Nhóm người này thoạt nhìn không giống như dân xã hội đen bọn chúng, nhưng vẻ tàn nhẫn toát ra trên người hoàn toàn không kém bọn chúng chút nào, nhất là nam thanh niên ngồi trên xe lăn đang dẫn đầu phía trước kia. Nhìn mặt thì thấy người này cùng lắm chỉ khoảng ba mươi tuổi, nhưng nhìn khí chất ác liệt tỏa ra trên toàn thân anh ta sẽ cảm thấy thời gian người này ngâm mình trong cuộc sống đầu tên họng súng tuyệt đối không ngắn… Hay phải nói là rất dài, rất rất dài!
“Thì ra xã hội đen Nhật là thế này.”
Một giọng trẻ con truyền ra từ giữa đám người vừa tới. Đó là một cậu bé đặc biệt đáng yêu… đặc biệt đẹp trai. Trong một đám người như vậy lại xuất hiện một quỷ con như thế làm cho người ta cảm thấy có chút… bất ngờ.
Bang chủ bang Thanh Sơn, Aoyama Eita, là một người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi, thân hình nhỏ gầy, thậm chí so với người Nhật bình thường có khi còn thấp bé hơn, nhưng… chắc chắc là hắn phải tàn bạo hơn đám người Nhật kia nhiều, nếu không làm sao có thể ngồi trên cái vị trí kia. Hắn nhìn người thanh niên ngồi trên xe lăn, một hồi lâu mới mở miệng: “Ánh mắt tốt!” Ánh mắt người thanh niên này đủ tĩnh đủ thâm, cũng đủ sắc bén.
“Ông Aoyama.” Hạ Vũ mở miệng: “Đây là người ông muốn tìm, tôi mang đến cho ông đây.” Anh nói xong, Trầm Sùng lấy tay đẩy Kurita Sawaki ra phía trước.
Aoyama Eita hơi hơi nghiêng đầu, chẳng thèm liếc mắt cái nào nhìn Kurita Sawaki đang khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem: “Lấy tiền đưa cho bọn họ.”
“Tôi không thiếu tiền.”
Ngụ ý cái anh muốn không phải là tiền! Tư thế Aoyama không thay đổi: “Vậy chú muốn gì?”
“Tôi muốn đám phám một điều kiện với Ông Aoyama. “
“Ồ!” Thanh Sơn nhíu nhẹ mày: “Đã rất nhiều năm rồi không ai dám trực tiếp đòi đàm phán điều kiện với tôi, chú cho rằng tôi sẽ đồng ý sao?”
“Ông sẽ cự tuyệt sao?” Hạ Vũ hỏi ngược lại.
“Ha ha ——” Aoyama cười to: “Nghe một chút cũng đâu lãng phí bao nhiêu thời gian, đúng không?”
“Không bằng tìm một chỗ, chúng ta cùng nhau nói chuyện.”
“Đi thôi!”
Hạ Vũ kêu Kỷ Hàn đẩy giúp mình, những người khác ở lại đại sảnh, sau đó đi theo Aoyama Eita đến một gian phòng riêng.
“Nói đi!” Thanh Sơn quỳ chân xuống, bắt đầu pha trà.
“Ông Aoyama cảm thấy hiện tại bang Thanh Sơn thế nào?” Hạ Vũ đi thẳng vào vấn đề: “Có muốn làm cho bang Thanh Sơn ngồi lên vị trí đầu đàn của xã hội đen Nhật không?”
Động tác pha trà của Aoyama hơi khựng một chút, rồi lập tức lại khôi phục như thường: “Chàng thanh niên à, có ước mơ thì không sai, nhưng… Mơ tầm bậy sẽ không tốt lắm.” Hắn ta rót trà cho Hạ Vũ và Kỷ Hàn.
“Có lẽ không đến nỗi là mơ mộng bậy bạ.” Hạ Vũ trả lời: “Nếu ông nguyện ý.”
Ở Nhật Bản, các băng nhóm xã hội đen lớn nhỏ không ít, nhưng thật sự có thực lực để khuynh đảo xã hội trong số này lại chỉ có hai. Một là Bang Thanh Sơn, một là bang Hắc Khẩu.
Hai đại bang phái vì tranh đoạt địa bàn, vì tranh giành ngồi lên vị trí đệ nhất hắc bang ở Nhật Bản, mà đã không ít lần nổ súng quyết liều mạng với nhau, tiêu tốn không ít tiền tài và nhân lực, nhưng cuối cùng… vẫn không phân biệt thắng bại, ngược lại còn làm cho thực lực của mình bị hao tổn không ít, thậm chí thiếu chút nữa thì uy hiếp đến địa vị của chính mình.
Cuối cùng, hai bên ngầm ký kết nhận thức chung, mỗi bên đều tự trông coi địa bàn của mình, thiên hạ chia hai. Tình huống như vậy đã được duy trì nhiều năm. Mấy năm qua, cả hai bên đều không hề gây rối đối phương, nhưng… Bên ngoài thì không có, nhưng bên trong không hề lơi lỏng trong việc làm lớn mạnh thêm thế lực của mình, chẳng ai buông tha cho ý tưởng ngồi lên vị trí đầu rồng trong giới xã hội đen! Đương nhiên, đây chỉ là ý tưởng ngầm của bọn hắn, không có khả năng truyền ra bên ngoài, thậm chí bề ngoài còn làm ra vẻ thật vừa lòng với tình trạng như bây giờ, không hy vọng bất luận kẻ nào đến phá hư tình hình này.
Cho nên khi Hạ Vũ đưa ra điều kiện như vậy, Aoyama không chút nghĩ ngợi liền từ chối, sau đó cũng không nói thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng ngồi đó uống trà.
“Nếu Ông Aoyama không tính như vậy, tôi đây cũng không lãng phí nước miếng.” Hạ Vũ thấy hắn như vậy, liền ra hiệu cho Kỷ Hàn đẩy mình rời đi, nhưng còn chưa tới cửa thì phía sau đã truyền đến giọng nói:
“Chàng thanh niên, sao tính tình lại nóng nảy như vậy.” Aoyama nói: “Có lẽ chú nên nói sơ về kế hoạch của chú xem, tôi sẽ suy xét…”
Hôm nay, nếu là người nào khác ngồi trước mặt hắn đàm luận việc này, Aoyama sẽ không chút do dự kêu người đá văng hắn ra ngoài, nhưng mà… Hắn thật