Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341687

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.

ã bị chuyển tới đây. Hình như là căn cứ bí mật nào đó, họ ở một phòng trong căn cứ, nhưng lại cách xa sân huấn luyện. Cách tấm song sắt kia có thể thấy mặt sàn xi măng phơi dưới ánh mặt trời tàn bạo, những hàng xe tải quân dụng đang đậu như xếp hàng, một đám binh lính như những khối đậu hũ màu xanh đang phơi dưới ánh nắng gay gắt mà tập luyện…
Khi đó anh nói như thế nào nhỉ…
Hình nói đây là chỗ do Hạ lão gia an bài!
Có lúc đầu óc cô rất tỉnh táo, nhưng đa phần đều thường xuyên bị độc tố trong người hành hạ…
Hạ Vũ cứ lặng lẽ ôm cô, Kỷ Duệ ngồi một bên: “Hạ Vũ…” Cô mở miệng.
“Ừ?” Hắn đáp.
“Hình như…Em chưa từng được nghe anh hát…” Cô đột nhiên nói ra một câu chẳng đâu vào đâu.
Cánh tay của người đàn ông đang ngồi sau ôm cô bỗng siết chặt lại, sau đó lại nghe thấy cô nói: “Hát cho em nghe một bài đi… Để em nghĩ xem nên hát bài gì…”
“Chờ em khỏe lại, anh hát cho em nghe!”
“Ồ…” Cô làm như không nghe thấy lời anh, tiếp tục nói: “Hát bài Mua bán tình yêu đi…”
“Kỷ Tiểu Hàn… Mẹ thật tầm thường!” Kỷ Duệ vẫn giống như ngày thường, châm chọc cô không chút khách khí. Nhưng trong thanh âm không còn nét vui tươi hồn nhiên như ngày xưa nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn trong đầu gối không cho người ta nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của cậu, cùng những giọt nước mắt đang rơi xuống đất.
Kỷ Hàn không để ý tới lời mỉa mai của cậu, tiện thể kéo luôn cậu xuống nước: “Hay là Duệ Ca hát cho mẹ nghe một bài đi…” Hai cha con hát song ca… cũng rất hay đấy chứ… Nhất là nhìn hai gương mặt lãnh khốc như vậy lại đi nghêu ngao bài Mua bán tình yêu chắc sẽ rất buồn cười…
Ha! Nghĩ đến hình ảnh kia, cô đã muốn phì cười… Nếu cô còn có sức lực, tuyệt đối sẽ cười đến ngã nghiêng ngã ngửa.
“Hai cha con, hát cho mẹ nghe đi nào…”
“Không!” Kỷ Duệ ngẩng đầu hé ra khuôn mặt đầy nước mắt, hung tợn trừng mắt với Kỷ Hàn: “Con không hát cho mẹ nghe đâu… Vì sao lại bắt con hát… Nếu… Nếu mẹ dám bỏ con, không cần con nữa… Con nhất định sẽ hận mẹ cả đời, Kỷ Tiểu Hàn… mẹ nghe đây, mẹ sinh ra con… thì phải có trách nhiệm nuôi nấng con lớn khôn, nuôi cho đến lúc con trưởng thành… Sau đó nhìn con cưới vợ sinh con, bế cháu nội… Không cho phép… Không cho phép mẹ buông xuôi… Nhất định không được… Nếu… Mẹ bỏ đi, con biết làm sao bây giờ…” Nói đến câu cuối, cậu đã khóc không thành tiếng, lắp bắp trong tiếng nức nở: “Con sẽ hận mẹ tới chết… Nhất định sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ… Mẹ quyết không được buông xuôi…”
Lần đầu tiên…
Lần đầu tiên cô thấy con trai khóc tự nhiên ngay trước mặt mình như vậy. Trong ký ức của cô, thằng nhóc này từ khi sinh ra đã rất ương bướng, ương bướng đến không thèm khóc một tiếng nào, cuối cùng bác sỹ đành hung hăng vỗ mạnh hai cái vào mông nó thì nó mới kêu lên hai tiếng tượng trưng, sau đó lại im bặt.
“… Được rồi… Mất mặt quá đi…” Kỷ Hàn muốn chế nhạo cậu, muốn giữ cho ngữ điệu của mình thoải mái một chút, nhưng câu chữ nói ra cũng không gẫy gọn: “Khóc… Duệ Ca mà lại khóc như thế à… Mẹ phải chụp ảnh… Về sau mới có thể giễu cợt con…”
“Chụp đi… Mẹ chụp đi…” Kỷ Duệ chằm chằm nhìn cô: “Kỷ Tiểu Hàn… Con chờ mẹ sau này lôi ảnh ra cười con…” Bọn họ còn rất nhiều thời gian, rất dài rất xa về sau, cô tuyệt đối không được buông xuôi…
“Nhóc con ngu ngốc…” Kỷ Hàn giơ tay, xoa xoa đầu con: “Khóc cái rắm… Mất mặt quá… Lại còn mặt dày muốn mẹ hầu ẵm cháu nội cho con… Nghĩ hay quá nhỉ…”
“Tiểu Hàn…” Hạ Vũ ôm xiết lấy cô, làm cho cô cảm nhận được nhịp đập trái tim của anh nó khủng hoảng thế nào, làm cho cô cảm nhận được toàn thân anh đang run rẩy không thể khống chế ra sao: “Đừng như vậy…” Anh cầu xin .
“Hai người… Làm sao vậy…” Kỷ Hàn cố gắng ra vẻ tự nhiên thoải mái: “Không phải chỉ là… bảo hai người hát một bài thôi… Sao lại như bảo các người phải tự sát vậy… ” Cô phê phán hai cha con không trông mong gì được kia: “Thôi đi thôi đi… Hai người không muốn hát… Em sẽ hát vậy… Nhớ là hai người thiếu nợ em một bài đấy nhé… sau này nhớ phải trả lại…
Dựa lưng vào nhau ngồi trên đất…
Lắng nghe nguyện vọng được tâm sự qua bài hát này,
Anh hy vọng em sẽ ngày càng dịu dàng,
Em hy vọng anh sẽ đặt em lên đầu tiên…
Anh nói muốn đưa em vào giấc mộng đẹp,
Cám ơn em đã đưa anh tới thiên đường,
Chẳng tiếc dành cả đời này,
Chỉ cần anh đừng quên những gì em nói…
Em có thể chắc chắn chuyện tình lãng mạn nhất,
Là được sống cùng anh hạnh phúc đến già…
Trong cuộc đời sẽ tràn ngập niềm vui
Sau này cùng nhau ngồi trên xích đu nói chuyện vui vẻ…
Em muốn có một chuyện tình lãng mạn
Được sống cùng anh hạnh phúc đến già
…”
Đã lâu không mở miệng nói chuyện nên thanh âm khào khào thô cứng như đâm vào lỗ tai, thanh âm như vậy thật không thích hợp để ca hát…
Cùng nhau hạnh phúc đến già… Thật sự là một việc hạnh phúc, cô cũng muốn có thể cùng người mình yêu chậm rãi đếm thời gian đến đầu bạc răng long, cho đến khi tóc hai người đều bạc trắng vẫn còn có thể cùng con cháu chơi bắn súng nước…
Ha! Lúc đó, cô muốn cháu nội trai làm chiến hữu của mình, đánh một trận cho lão già kia thua


pacman, rainbows, and roller s