Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341651
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.
đồng chí Hạ lại một lần nữa phản đánh trả… Cũng bởi vậy làm cho Kỷ Hàn lại quyết tâm, tuyên bố rằng sẽ quyết chiến đến hừng đông. Chiến thư đã được phát ra như thế, Hạ Vũ đương nhiên không thể chối từ, ngược lại đồng chí Hạ còn tỏ vẻ cực kỳ hoan nghênh.
Cũng bởi vì thế, đêm nay, trong phòng ngủ chính nhà họ Kỷ, chiến sự không ngừng diễn ra, khói thuốc súng tràn ngập. May mắn là hiệu quả cách âm của căn phòng này siêu tốt, nên mới không làm cho anh bạn thuộc hàng trẻ vị thành niên trong nhà nghe được thanh âm —— Tuy rằng cậu nhóc quỷ đó đã biết tỏng tòng tong trong đó đã xảy ra chuyện gì.
Mãi đến khi mặt trời bắt đầu nhô lên từ phía đông, Kỷ Hàn rốt cục cũng đã phản kháng thành công, đặt được người đàn ông ở dưới thân. Một đêm chiến đấu liên miên này đã làm cho cô gần như sức cùng lực kiệt, trong khi người đàn ông dưới thân cô hoàn toàn ngược lại, vẻ mặt sáng rỡ, thần thái sảng khoái. Khi cô đang muốn phát động chiến sự nhằm buộc anh đầu hàng, lúc vừa mới cúi người xuống thì trên lưng đột nhiên truyền đến một tiếng ‘rắc’, làm cho động tác cúi xuống của cô liền ngừng lại tức khắc!
“Sao vậy?” Phát hiện thần sắc dị thường của cô, Hạ Vũ hỏi.
Kỷ Hàn không nói, nhưng vẻ mặt cực kỳ quái lạ, miệng không nhịn được mà run rẩy.
Hạ Vũ muốn đứng dậy đỡ cô lại bị cô cất tiếng ngăn trở: “Ui da —— đừng nhúc nhích…”
“Em…” Hạ Vũ thấy động tác đỡ thắt lưng của cô, khóe miệng liền co giật đầy khả nghi.
“Nếu để em thấy răng của anh, em sẽ đánh cho răng anh rơi đầy đất!” Kỷ Hàn hung tợn trừng mắt nhìn anh, sau đó… Ai ôi một tiếng, chậm rãi tuột khỏi người anh, ngã xuống giường…
Ai mà ngờ được, một đêm chiến sự hừng hực như lửa cháy lan đồng cỏ này, cuối cùng ngay trong lúc cô đang tràn đầy sĩ khí mạnh mẽ… Thắt, thắt lưng của cô bị cụp mất rồi! Mất đi tất cả sức chiến đấu!
Kỷ Hàn, mi là loser!
Cô tức tối vô hạn!
Chuyện ma ở bệnh viện
Bệnh viện thành phố.
Mới sáng tinh mơ mà người đã nườm nượp, nhưng đa số bác sỹ vẫn còn chưa tới đi làm.
Sau khi ăn điểm tâm xong ở nhà, Hạ Vũ liền mang Kỷ Hàn đi bệnh viện. Kỷ Hàn chống thắt lưng đau, nghĩ đến vẻ mặt khiếp sợ của con trai sáng nay mà hận không thể đem gương mặt già cỗi của mình tháo xuống cho rồi. Không cần suy nghĩ cũng biết, chắc chắn thằng quỷ nhỏ đã biết tối qua trong phòng ngủ phát sinh chuyện gì… bởi trước khi đi học thằng nhóc còn thâm ý sâu xa mà nói với cô một câu: “Tình hình chiến đấu kịch liệt nhỉ…”
Hạ Vũ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy xấu hổ và giận dữ của cô, mở miệng an ủi: “Không sao đâu… Chẳng ai biết đâu!”
“Đồ keo kiệt bủn xỉn, chỉ thích tự mình giải quyết chứ không nói ra để chia xẻ một chút.” Eric lẩm bẩm. Sau đó, dưới sự uy hiếp của Hạ Vũ, hắn mới nói cho anh biết di chứng của mệnh cổ: “Di chứng ấy hả… Ừm, cậu cũng biết đấy, con người ta đều có Thất Tình Lục Dục, người trúng ‘mệnh cổ’ thường vì có mạng cổ trong cơ thể nên sẽ ‘thanh tâm quả dục’ hơn người bình thường một ít, nhưng mà… nếu bị ứ đọng lâu thì không thể không khai thông một chút, kẻo sẽ bị nghẹn đến hư luôn. Do đó, cứ mỗi ba tháng sẽ có vài ngày ham muốn tình dục sẽ bộc phát đặc biệt như vậy, nếu không giải quyết thì sẽ càng tích tụ càng nhiều…”
Hạ Vũ không ngờ di chứng của “Mệnh cổ” lại có… phúc lợi tốt như vậy: “Khụ… Vậy… sẽ không tổn hại gì tới thân thể chứ?”
“Không.” Eric trấn an anh: “Y học chẳng phải đã chứng minh hoạt động tình dục phù hợp có thể giúp cho thân thể con người khỏe mạnh hay sao, nên lâu lâu con sâu nhỏ đó sẽ quậy một chút giống vậy, gia tăng thêm tình thú cho vợ chồng son các người chứ có gì… Chỉ cần các ngươi đừng đùa quá mức thôi…” Eric đang nói, đột nhiên nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến âm thanh ồn ào huyên náo như là tiếng khóc la, nghe giống như đang ở: “Ê… Cậu đang ở đâu đó? Bệnh viện à… Đừng nói là chơi mạnh quá đến tự đưa mình tới đó nha…”
Hạ Vũ không định tiếp tục nghe hắn hỏi dò, liền nói một câu ‘gặp lại’ rồi cúp điện thoại.
“Ê, ê, ê ê… tôi còn chưa nói xong mà.” Eric trừng mắt nhìn di động bị cúp: “Di chứng không phải chỉ cái đó thôi đâu… Còn có một cái nữa… Thôi quên đi, rồi cậu lại sẽ tự gọi lại cho tôi thôi.” Sau đó hắn cũng có thể nhân cơ hội đó mà hỏi rõ ràng xem vì sao hai người lại “đùa” lớn đến nỗi phải vào bệnh viện vậy.
“Hạ… Hạ Vũ?”
Khi Hạ Vũ đang muốn quay lại phòng bệnh thì phía sau có người gọi anh lại, anh quay đầu thì nhìn thấy một bác sỹ trẻ mặc áo choàng trắng.
“Tôi là… Lý Năm nè, chúng ta học cùng lớp hồi trung học.” Người bác sỹ trẻ trước tiên tự giới thiệu.
Lý Năm… Hạ Vũ hồi tưởng lại, hình như đúng là có một người như thế, chẳng qua… không thân lắm. Nhưng mà, rất nhiều người đều có loại tình cảm như vậy, cho dù thời học sinh không quen thuộc lắm, nhưng khi ngẫu nhiên gặp gỡ ngoài xã hội thì vẫn sẽ vô cùng kích động, có lẽ vì xã hội tốt xấu lẫn lộn này khiến cho người ta càng cảm thấy luyến tiếc tình cảm đơn thuần thời học sinh giữa bạn học với nhau.
“Sao cậu lại đến bệnh viện?” Lý Năm quan sá