Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341643
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1643 lượt.
t anh rồi nói: “Cậu bị thương ở chỗ nào? Hay là đến kiểm tra tổng quát.”
“Không, không phải tôi! Tôi đưa…” Khi Hạ Vũ đang muốn giới thiệu Kỷ Hàn thì đột nhiên nghe thấy tiếng la kinh hoảng trong phòng Kỷ Hàn nên vội vàng chạy vào, thấy cô đã tỉnh lại nhưng trên mặt vẫn chưa hết vẻ hoảng hốt.
“Sao vậy?”
Kỷ Hàn đã tỉnh lại nhưng vẫn còn hơi thất thần, ngơ ngác nhìn Hạ Vũ một lát mới mở miệng: “… Không có việc gì… Chỉ là một giấc mơ…” Một giấc mơ rất thật. Cô nuốt nuốt nước miếng, lúc này mới phát hiện không biết mình đã nằm trên giường từ khi nào: “Bác sỹ, thắt lưng của tôi không có việc gì chứ?” Cô nhìn người mặc áo choàng trắng đứng bên cạnh Hạ Vũ thuận miệng hỏi một câu, cô tưởng anh ta là bác sỹ của mình.
“… Hạ… Hạ Vũ, đây là chị dâu à?” Sắc mặt Lý Năm có chút kỳ quái, hoặc phải nói là có chút hoang mang.
“Ừ!” Hạ Vũ không chú ý tới thần sắc trên mặt anh ta, giúp Kỷ Hàn đứng xuống giường: “Sáng nay bị trẹo thắt lưng nên đến bệnh viện kiểm tra xem sao. Đây là bạn học hồi trung học của anh, Lý Năm.” Tuy không quen lắm, nhưng theo lễ phép cơ bản vẫn nên giới thiệu: “Đây là Kỷ Hàn vợ tôi.”
Vợ cái đầu anh ấy!
Kỷ Hàn không khách khí cho anh một đạp, trừng phạt cái miệng dám chiếm tiện nghi của anh.
Lý Năm chào Kỷ Hàn một tiếng, nhìn nhìn Kỷ Hàn, lại nhìn nhìn cái giường phía sau, sắc mặt không tốt lắm: “Giường này không tốt lắm, đừng ngủ ở chỗ này.”
Kỷ Hàn cùng Hạ Vũ nhìn nhau không phản ứng, anh ta nói câu đó là có ý gì!
Giường không tốt lắm?
Giường ở bệnh viện cái nào mà chẳng giống cái nào, trừ khi là trong phòng bệnh cao cấp thì mới có thể có giường tốt hơn.
“Giường này…” Lý Năm nhìn quanh, xác định không có ai mới nhỏ giọng giải thích: “Mọi người trong viện đều nói, đây là chiếc giường ma quỷ. Bình thường chẳng ai dám dùng, hễ dùng đến liền tai nạn chết người.” Nói xong còn không kềm được mà lấy tay này xoa xoa cánh tay kia, dáng vẻ thật giống như hiện có một con quỷ đang đứng bên cạnh thổi gió lạnh lên tay anh ta vậy.
Kỷ Hàn và Hạ Vũ thật ra cũng không để ý lắm đến việc này, bệnh viện mà… có giường nào mà không có người từng chết trên đó đâu! Cả hai đều là những người có thể chất cứng rắn, Kỷ Hàn làm cảnh sát, Hạ Vũ làm bộ đội đặc chủng, nên chẳng tin lắm đối với mấy chuyện yêu ma quỷ quái gì đó. Nhưng hai người vẫn cảm ơn Lý Năm đã nhắc nhở. Lúc này, một cô y tá đã chạy tới tìm Lý Năm, anh ta liền tạm biệt hai người rồi đi cùng với cô y tá.
“Đi thôi, đi tìm bác sỹ đã.” Hạ Vũ dìu Kỷ Hàn đi ra khỏi phòng nghỉ.
Kỷ Hàn không nhịn được lại quay đầu nhìn cái giường trong phòng nghỉ kia. Cô được đặt nằm một mình ở trong phòng nghỉ, lại còn mơ một cơn ác mộng kia, khiến cho cô không kềm được mà sợ run cả người.
“Sao vậy?” Hạ Vũ nhận thấy sự bất thường của cô.
“Có lẽ bệnh viện mở điều hòa lớn nên có hơi lạnh.” Cô nói xong, sau đó cười tự giễu mình nghi thần nghi quỷ. Mấy nơi như bệnh viện trường học là những nơi dễ dàng truyền miệng mấy cái gọi là chuyện ma truyền thuyết. Hồi cô còn đi học, cô rất thích nghe những câu chuyện kể về ma quỷ qua radio, mà hễ mười chuyện thì hết sáu, bảy là phát sinh trong bệnh viện hoặc trong trường học.
Chẳng qua, nghe mấy người lớn tuổi phân tích, bệnh viện là nơi thường có tính ‘Âm’ một chút bởi công năng đặc thù của nơi này. Những người lớn tuổi thì đương nhiên vẫn tương đối tin vào mấy thứ này, thí dụ như nói là trong bệnh viện thì tuyệt đối không được dựa sát tường mà đi, bởi những cô hồn tự do trong bệnh viện do thân thể nhẹ nên sẽ dát sát vào tường, nếu mình dựa vào tường thì sẽ dễ bị ma ám…
Những chuyện kỳ quái này Kỷ Hàn cũng đã nghe nhiều nên cũng chỉ nghe rồi cười trừ, chứ không để trong lòng!
Nhưng gần đây cô không khỏi bắt đầu nghĩ bụng chẳng biết có phải mình trúng tà rồi không.
Chuyện kỳ lạ bắt đầu từ nhiều ngày trước, cũng chính là ngày mà cô đến bệnh viện khám bệnh. Sau khi ngủ trên chiếc ‘giường ma’ nổi danh ở bệnh viện kia, cô đã cảm thấy có gì đó khác thường!
Ngày hôm đó, cô có một giấc mơ khi nằm trên chiếc giường kia. Mới đầu, cô cũng chỉ nghĩ đó chẳng qua là một cơn ác mộng nên cũng không để ý lắm, nhưng suốt ba ngày qua cô đều liên tục mơ một giấc mơ y hệt nhau. Trong mơ, cô thấy có một cô gái mặc quần áo bệnh nhân, tóc tai bù xù, bụng bị mổ, trong tay cầm một thứ gì đó nhìn như giống như lá gan, trên bụng đại tràng ruột non gì đều lòi ra ngoài, bộ quần áo bệnh nhân màu xanh dính đầy máu… Trong mơ, cô đang nằm trên chiếc “giường ma” kia trong bệnh viện, còn cô gái đó thì bồng bềnh trên không phía trên cô, cứ chằm chằm nhìn vào cô. Cô muốn đứng xuống giường nhưng bên cạnh giường đột nhiên vươn ra rất nhiều cánh tay giữ chặt cô lại, cô gái bồng bềnh trước mặt cô kia giương một đôi mắt tràn đầy oán hận, rồi bổ nhào xuống cô ——
Kỷ Hàn mở choàng mắt, vuốt trán, không bất ngờ khi thấy lại là một lớp mồ hôi lạnh!
Lại là giấc mộng này!
Ngay cả giấc ngủ trưa mà cũng không buông tha cô nữa. Cô day day mũi, ba ngày qua đêm nào cô cũng bị giấc mộng này làm bừng tỉnh, khiến cho chất lượng giấc ngủ c