Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
hẫu thuật sau tai nạn nên trong nhà đã phải trả một số tiền lớn, vả lại người nhà đều là dân nông thôn nên dù bất mãn với cách giải thích mà bệnh viện đưa ra nhưng cũng không đủ chứng cứ để nói đó là do sơ suất của bệnh viện. Cuối cùng, hai bên cũng đàm phán ổn thỏa, bệnh viện sẽ miễn số tiền điều trị lúc cô gái nằm viện, lại đưa cho người nhà cô gái mười ngàn tệ gọi là tiền bồi thường và an ủi tinh thần, sau đó người nhà nữ bệnh nhân ký kết một giao kèo sẽ không truy cứu lại chuyện này.
“Vốn sự việc đáng lẽ đến đó thì coi như xong, nhưng mà… mấy năm nay đã có vài lần xảy ra chuyện tương tự!” Lý Năm rót cho Kỷ Hàn và bản thân một chén trà, uống một ngụm: “Rủi ro trong khi điều trị thì bệnh viện nào mà chẳng xảy ra, nhưng… đây lại không được tính là sự cố chữa bệnh, bởi mỗi lần phẫu thuật đều rất thành công, nhưng rồi… sau đó chẳng hiểu sao mà bệnh nhân lại tử vong, vì thế từ từ câu chuyện ‘giường ma’ xuất hiện và lưu truyền trong bệnh viện.”
“Chẳng lẽ mỗi lần người bệnh nằm trên chiếc giường đó thì phẫu thuật xong đều gặp chuyện không may sao?” Không thể nào chứ, làm gì mà ma quái như vậy.
“Cũng không phải tất cả…” Lý Năm suy nghĩ một chút: “Cũng không phải tất cả đều xảy ra chuyện, có một số không có vấn đề gì… Nói như thế nào nhỉ, loại việc này chỉ có thể nói là có một số người xui xẻo hơn người khác! Tôi cũng chỉ biết có ngần đó thôi, còn lại tôi cũng không rõ lắm.”
“Nếu chiếc giường này xảy ra nhiều chuyện như vậy, sao không bỏ quách nó đi.”
“Việc này cũng không tới phiên chúng tôi xử lý.” Lý Năm nhún vai: “Hơn nữa, cái giường đó bình thường cũng không được dùng đến, chỉ khi nào bệnh viện thiếu giường mới dùng đến nó…”
Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, Kỷ Hàn cũng đứng dậy nói ‘xin lỗi đã quấy rầy’ với Lý Năm, sau đó liền rời khỏi phòng trực ban.
Ánh sáng trên hành lang bệnh viện không sáng lắm, tuy bên ngoài mặt trời rực rỡ nhưng đi ở trên hành lang vẫn có cảm giác âm u, làm cho người ta cảm thấy không thoải mái.
“Bác sỹ, cám ơn ông, cám ơn ông đã cứu con tôi!” Một người đàn ông trung niên chất phác, mặc một bộ quần áo vải mộc mạc, đôi giầy trên chân còn dính một ít bùn vàng, chắc hẳn mới vừa từ trong quê chạy tới. Ông ta liên tục nói lời cảm tạ với một bác sỹ trung niên mặc áo choàng trắng đứng đối diện.
“Đừng nói như vậy. Đây là trách nhiệm của chúng tôi.” Người bác sỹ trung niên mỉm cười gật gật đầu, dặn dò một vài câu rồi liền xoay người rời đi, đúng lúc nhìn thấy Kỷ Hàn đang đứng nhìn bọn họ thì cười gật đầu với cô: “Kỷ tiểu thư.”
“Bác sỹ Trương.” Kỷ Hàn cũng chào một tiếng.
Ngày đó khi cô bị trật thắt lưng đến đây tìm bác sỹ, bác sỹ họ Trương này lúc đó cũng đang đứng cùng với bác sỹ đang khám cho cô, cho nên coi như họ đã gặp mặt một lần, không ngờ ông ta vẫn còn nhớ rõ cô.
“Thắt lưng sao rồi?” Ông ta hỏi.
“Đã đỡ hơn rồi!”
Bác sỹ Trương ngoài bốn mươi tuổi, dáng vẻ hào hoa phong nhã, nghe nói là một bác sỹ giỏi giang ở bệnh viện này. Hai người còn trao đổi vài câu, sau đó bác sỹ Trương nhận được điện thoại thì tạm biệt Kỷ Hàn rồi rời đi.
Lúc Kỷ Hàn lại đi qua căn phòng cô đã nghỉ ngày đó, lại vô thức đi vào bên trong nhìn, phát hiện cái giường kia đã không còn ở chỗ đó, chỉ có một nữ hộ lý luống tuổi đang ở bên trong dọn dẹp…
“Bácà, xin cho hỏi một chút, nơi này không phải là có cái giường sao?”
“Cô nói cái giường kia à… họ lấy đi sử dụng rồi.” Bà hộ lý nói xong lại cúi đầu tiếp tục làm việc, miệng lẩm bẩm: “Không biết có lại xảy ra việc gì nữa không… Haizz —— cám ơn cô, cô gái.”
Kỷ Hàn giúp bà khiêng một thùng lớn đặt vào góc tường: “Bác, bác vừa mới nói… ‘có lại xảy ra việc gì’ là có ý gì ạ?”
Bà hộ lý xoa xoa tay, nói bằng giọng thần bí với Kỷ Hàn: “Cái giường đó… không sạch đâu, có vấn đề đó.”
Kỷ Hàn cố ý giả vờ không tin: “Chỉ là cái giường bệnh thôi, có vấn đề gì được chứ. Bác, bác đừng làm cháu sợ nha.”
“Tôi biết thanh niên như cô sẽ không tin mấy chuyện này.” Đây là tâm lý đối nghịch và phản kháng, nếu bạn nói một sự kiện mà người khác không tin, thì bạn lại càng muốn nói để thuyết phục đối phương, làm cho đối phương tin tưởng. Bà hộ lý tìm hai cái ghế dựa, kêu Kỷ Hàn cùng ngồi xuống: “Ở trong thôn chúng ta, cái này gọi là ‘ma đuổi người’, ý nói là cái giường này bị ma chiếm, người nào mạng nông phúc cạn thì không thể ngủ trên đó, hễ ngủ là phải trả giá rất đắt, sẽ bị ma quỷ để mắt tới.”
Thấy Kỷ Hàn vẫn có vẻ không tin, bà nói thêm: “Cô gái, đấy là sự thật đó. Chính mắt tôi nhìn thấy.”
“Chính mắt nhìn thấy?” Kỷ Hàn ra vẻ hứng thú: “Bác, bác nói cho cháu biết đi, bác nhìn thấy cái gì.”
“Tôi với ông lão nhà tôi buổi tối sẽ nghỉ ở trong gian phòng nhỏ cạnh bên. Có đôi khi người nhà muốn ở lại bệnh viện để chăm sóc cho người bệnh sẽ đến gặp chúng tôi thuê cái ghế dựa để nằm. Thỉnh thoảng tôi cũng nhận ít tiền giúp canh bệnh nhân ban đêm thay cho người nhà của họ không có thời gian chăm bệnh. Tối hôm đó, tôi chăm sóc cho một cô bé, nửa đêm cô bé tỉnh lại ầm ỹ nói khát nước muốn uống nước, lại nhằm lúc trong bình không