Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341634

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.

có nước nên tôi phải đi lấy nước. Khi quay về, đi ngang qua một phòng bệnh, cũng không biết lúc ấy có chuyện gì mà tôi lại quay đầu nhìn vào trong phòng, vừa nhìn vào thì đã suýt bị hù chết… Có một bóng đen đang đứng bên cạnh giường bệnh, tôi hoảng sợ nên không cẩn thận va phải tay nắm cửa, bóng đen đó liền di chuyển lại gần… Tôi làm sao còn dám ở lâu, vội vàng ôm bình nước chạy trở về! Ngày hôm sau, tôi nghe nói bệnh nhân nằm trên cái giường đó đột nhiên trở bệnh nặng rồi chết. Cô nói xem chuyện này có hoang đường không?” Nói xong, bà lao công lấy tay chà xát hai cánh tay đã nổi da gà: “Sau này tôi mới biết được, cái giường mà tôi thấy có bóng đen đứng cạnh kia chính là cái “giường ma” mà người ta bảo thường xuyên gặp chuyện không may kia. Tôi nói với ông lão nhà tôi về việc này, ông ấy nói chắc là tôi hoa mắt nhìn nhầm thôi, bảo tôi đừng nói lung tung, bằng không đến lúc đó cấp trên lại trách mắng, công việc của hai chúng tôi cũng không giữ được… Ôi chao, xem cái miệng tôi này…” Nói đến đây, bà hộ lý liền khẩn trương nhìn Kỷ Hàn: “Cô gái, cô sẽ không nói lung tung ra ngoài chứ? Cô chắc không phải là phóng viên phóng vừng gì đâu nhỉ, vừa rồi đều là tôi nói lung tung đấy thôi, cô đừng ra ngoài nói bậy đó nhé…”
Kỷ Hàn vội vàng trấn an: “Bác, bác đừng lo! Cháu coi như là nghe kể chuyện đời xưa thôi, sẽ không nói lung tung ra ngoài đâu. Hơn nữa… bệnh viện nào mà không có vài chuyện xưa ly kỳ như thế này. Ha ha… cháu thường thích nghe mấy chuyện xưa như vậy lắm.”
Sau khi xác nhận tới xác nhận lui với Kỷ Hàn, bà hộ lý cuối cùng cũng yên tâm rời đi để tiếp tục làm việc.
“Bác ơi.” Kỷ Hàn gọi bà ta lại: “Bác có biết cái giường đó giờ đâu không?” Thấy bà ta bắt đầu tỏ vẻ sinh nghi, Kỷ Hàn lại ra vẻ vô tội: “Cháu chỉ tò mò thôi.”
“Nó là số 318 đặt trong phòng kia.” Bà lao công cuối cùng vẫn trả lời cô.
318!
Kỷ Hàn nghĩ một chút, đấy chẳng phải là số phòng mà bác sỹ Trương vừa mới từ trong đi ra đó sao. Cô đi đến bên ngoài phòng bệnh đó dò xét một chút, giường bệnh số 318 vừa vặn nằm đối diện cửa, đứng bên cạnh giường là người đàn ông trung niên giản dị cô vừa mới thấy lúc nãy, còn có một phụ nữ trung niên ngồi ở chiếc ghế bên giường, vẻ mặt rất tiều tụy.
Kỷ Hàn đi vào: “Xin chào, xin lỗi quấy rầy mọi người một chút.” Cô nhẹ giọng.
Người đàn ông trung niên sửng sốt nhìn cô gái xa lạ trước mặt: “Cô… Cô là…”
Kỷ Hàn nhìn lên bảng thông tin bệnh nhân treo cuối giường, người nằm trên giường tên Tạ Quang, 27 tuổi.
“Cháu là bạn của Tạ Quang, nghe nói anh ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
“Là bạn của A Quang à.” Người đàn ông trung niên có chút không tự nhiên.
“Thưa chú, tình huống của Tạ Quang thế nào rồi ạ. Sao lại xảy ra việc này…” Trong giọng cô chứa sự quan tâm.
“Ai ——” Nét mặt ông Tạ tràn đầy mỏi mệt: “Tôi với bà xã cũng mới vừa từ trong thôn chạy tới đây. Thằng nhỏ này, đã nói với nó nhiều lần rồi, ở bên ngoài thì đừng uống rượu, mà đã uống rượu thì đừng chạy xe, thế mà nó không nghe… Kết quả là thế này đó…”
Theo lời kể của ông Tạ, Kỷ Hàn được biết, tối hôm qua khi Tạ Quang tan ca có vào quán bar chơi. Thanh niên mà, đã đến quán thì không thể không uống vài chén, kết quả… anh ta uống khá nhiều, sau đó trên đường lái xe máy về thì đâm mạnh vào hàng rào bảo vệ bên đường, cả người như muốn nát. Nghe nói lúc được đưa đến bệnh viện thì đã xuất hiện tình trạng bị sốc… May là bác sỹ Trương là người mổ chính, kéo anh ta từ Quỷ môn quan quay lại.
“Tên nhóc thối này…” Ông Tạ nói đến đây thì rơi nước mắt: “Cái tốt không học lại đi học ba cái thứ ba láp này, học người ta đi quán bar làm gì… Nhà đã không có tiền rồi…”
Kỷ Hàn nhìn cách ăn mặc của hai ông bà thì cũng có thể thấy được gia cảnh của họ rất bình thường. Cuối cùng, cô an ủi hai vợ chồng họ vài câu, trước khi rời đi cô còn lấy từ trong túi ra 400 đồng đặt vào tay ông Tạ, bảo ông ấy đừng quá lo lắng, người được cứu về rồi là quan trọng nhất, tiền có thể kiếm lại sau.
Ông Tạ liên tục nói cảm ơn, muốn hỏi xem Kỷ Hàn tên là gì. Kỷ Hàn đương nhiên không thể nói, chỉ nói là đồng nghiệp của Tạ Quang, sau đó tìm cớ chạy lấy người. Khi cô ra khỏi bệnh viện thì mặt trời bên ngoài rất chói chang, khiến cô bất giác nheo mắt lại, nhìn vào đồng hồ, cũng đã hơn ba giờ chiều rồi.
Cô đi vào bãi đỗ xe, ngồi vào trong xe, sắp xếp lại một ít tin tức vừa mới thu thập được, hình như cũng không có nội dung gì cụ thể… Nhéo nhéo mũi, mấy ngày nay không ngủ tốt nên mắt cô giờ cay xè, bèn quyết định vẫn dừng đó và để xe nổ máy, muốn nằm nghỉ một chút. Nhưng rồi cô vẫn không thể ngủ được, bởi vừa nhắm mắt lại liền có cảm giác cô gái tóc tai bù xù kia lại tìm đến cô…
Thật đúng là âm hồn bất tán.
Nếu như đó là sự cố khi chữa bệnh thì giới truyền thông đã sớm bu lại như ruồi để đưa tin rồi, hơn nữa đây lại là bệnh viện thành phố… Nhưng những năm gần đây hình như cô chưa hề nghe hay đọc thấy tin tức nào liên quan đến việc này… Giống như Lý Năm nói, sự việc cũng không phải phát sinh trong quá trình phẫu thuật, mà là sau khi đã phẫu thuật mới phát