Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1637 lượt.
hề nghi ngờ gì bệnh viện, bởi chẳng phải bệnh viện đã hết lòng cứu chữa rồi đó sao?
Có một số sự việc bạn chỉ có thể nhìn thấy bề ngoài của nó. Thời điểm một sự việc phát sinh thì bạn chỉ chăm chăm nhìn vào một việc này thôi, mà bạn lại không nghĩ đến chuyện, trước hoặc sau thời điểm này liệu có thể có một việc tương tự xuất hiện hay không. Như thế, đương nhiên bạn sẽ không đem hai sự việc liên hệ lại với nhau. Đối với người thân của những người đã mất, tình huống chính là như vậy, bọn họ chính là một sự việc xảy ra đơn lẻ kia mà thôi.
Hiện tại, Kỷ Hàn đang đảm đương nhân vật khởi xướng, kết nối các điểm sự kiện lại với nhau, từ đó phát hiện sự bất thường trong đó.
Phát hiện thấy sự bất thường, đương nhiên sẽ phải đi tìm sự thật.
Như tính cách trước nay của cô, việc cô có thể làm thì cô sẽ cố gắng hết sức để không thẹn với lương tâm.
Lần này, cô cảm thấy như đụng phải một vụ án rối như tơ vò, Lý Lệ Linh là nhân tố mấu chốt, cô phải bắt đầu từ đây.
Sau đó cô quay về, đến thẳng Cục Cảnh sát tìm Lý Trạch, hy vọng có thể lấy được hồ sơ tài liệu chi tiết hơn về Lý Lệ Linh. Lý Trạch không nói hai lời liền lập túc đi xử lý. Kỷ Hàn hàn huyên một hồi với các đồng nghiệp trong cục cảnh sát, các đồng nghiệp đều hỏi có phải cô đang tự mình điều tra một vụ trọng án hay không, sau đó chuẩn bị sẽ được ‘bỗng nhiên nổi tiếng’ như trước kia.
Kỷ Hàn cười nói nào có chuyện đó, nói rằng cô bây giờ đang nửa dưỡng lão rồi. Dù sao việc này chưa được chính thức lập án, cho nên không cần cảnh sát chính thức nhúng tay vào, bằng không còn có thể làm trái với một số trình tự —— ba cái quy định trình tự gì gì đó có đôi khi thật sự là thứ dùng để trói chân trói tay người ta.
May là xưa nay Kỷ Hàn chưa bao giờ để ý những quy định này, ngay như trong Cục Cảnh sát lúc ấy mọi người đều nói, anh đừng có mà lôi ba cái quy trình quy định gì đó ra mà cãi với Kỷ cảnh quan làm chi, cô ấy sẽ nhân đó mà đùa giỡn lưu manh với anh, mà anh cũng đừng đùa giỡn lưu manh với Kỷ cảnh quan, cô ấy sẽ càng lưu manh hơn anh cho xem.
Cho nên cô ma lanh lợi dụng thân phận của mình để chui chỗ trống, muốn lấy được những tài liệu này, sau đó sẽ bắt đầu phân tích điều tra.
“Đội trưởng Hàn, có phải có vụ án gì hay ho đúng không.” Lúc nãy vừa rời đi để tìm tài liệu, giờ Lý Trạch mới trở về đi tới bên cạnh cô: “Có cần tôi giúp gì không?”
“Bây giờ còn chưa cần, đến lúc cần thiết tôi chắc chắn sẽ gọi cậu.” Kỷ Hàn vỗ vai anh, kêu anh cứ đi làm chuyện của mình đi, còn cô thì tự ngồi xem hồ sơ cuộc đời của Lý Lệ Linh. Cậu chàng Lý Trạch này làm việc rất đáng tin cậy, đã đưa cho cô một túi hồ sơ dày cộp khá nặng, bên trong có ghi lại tất cả những sự việc liên quan đến Lý Lệ Linh.
Nhìn sơ qua, Lý Lệ Linh hoàn toàn đúng như lời cậu Lý kể về cô, nơi công tác đầu tiên sau khi tốt nghiệp là tại bệnh viện thành phố. Đây có thể nói là một điều may mắn bởi bao nhiêu sinh viên ngành Y tốt nghiệp ra trường giỏi lắm thì cũng chỉ có thể tìm được một chân công tác không công trong bệnh viện để tích lũy kinh nghiệm, rồi sau đó tham gia vào hàng loạt các cuộc thi khảo tay nghề một chọi mấy chục linh tinh gì đó, cuối cùng mới có thể được nhận vào làm việc tại bệnh viện thành phố.
Cô xem phần thành tích học tập của Lý Lệ Linh, thành tích đúng là rất tốt, nhưng như thế không đủ để có thể làm cho cô vừa tốt nghiệp xong là có được ngay một công việc tốt như vậy, nhất là trong thời buổi luôn chú trọng đến việc đi cửa sau hay con ông cháu cha như hiện nay, một cô gái xuất thân từ nông thôn như cô ấy lại càng không có khả năng.
Kỷ Hàn nhìn đơn vị lúc cô ấy đi thực tập, bởi vì có thành tích rất xuất sắc nên cô ấy được phân công đến thực tập tại bệnh viện thành phố, lúc đó… bác sỹ hướng dẫn cho cô ấy, đúng như Kỷ Hàn nghĩ, chính là Trương Minh Đức.
Kỷ Hàn gõ gõ mặt bàn, quả nhiên rất đáng để suy nghĩ nha. Cô xem xét một vài tài liệu khác, chú trọng vào trường đại học mà Lý Lệ Linh theo học, tra tìm trong kỷ yếu tất cả các sinh viên có thành tích xuất sắc, tên của Lý Lệ Linh quả nhiên có ở trong đó. Cô tìm được một vài cái tên khác, sau đó kiểm tra chéo các thông tin liên quan, cuối cùng tìm được một người bạn học đã đến thực tập tại bệnh viện thành phố cùng đợt với Lý Lệ Linh.
Kỷ Hàn gọi điện thoại cho người đó, lần này cô dùng thân phận cảnh sát, nói thẳng rằng cô cảm thấy cái chết của Lý Lệ Linh năm đó có điều bất thường, muốn tìm cô ấy để phối hợp điều tra. Sau đó, hai người hẹn nhau đến một quán trà, hơn bốn giờ chiều, Kỷ Hàn gặp được bạn học của Lý Lệ Linh.
Người bạn này tên Vương Nhã Phân, ngoại hình không xinh đẹp bằng Lý Lệ Linh, dáng vẻ bình thường, hiện đang công tác trong một bệnh viện tư.
Ngồi xuống một lúc, người phục vụ đã đem trà và bánh mà hai người gọi lên xong, Kỷ Hàn còn đang suy nghĩ không biết nên mở miệng thế nào thì Vương Nhã Phân đã nói trước, thần sắc trên mặt vừa có vẻ khinh thường vừa vui sướng khi nhìn người khác gặp họa: “Tôi biết mọi chuyện không đơn giản như vậy, cô ả đó…” Có lẽ đột nhiên nhớ đến thân phận đặc thù