The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Mẹ Lưu Manh – Con Thiên Tài

Tác giả: Quỷ Miêu Tử

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.

ờng của cậu, đồng thời không tiếng động dùng khẩu hình nói ra hai chữ: ngu ngốc! Sau đó thằng quỷ kia liền quay đầu quay mặt ra ngoài ngắm cảnh, không thèm quan tâm đến cô nữa.
A, khốn kiếp!
“Sao không nói gì?”
“A… Nói… Nói đây…” Nói cái gì bây giờ: “Vậy… anh, anh thích nhận quà gì?”
“Chỉ cần em mua, cái gì cũng được.”
Ôi chao ui?
Đây gọi là lời ngon tiếng ngọt sao?
Khóe miệng Kỷ Hàn giương lên vui vẻ, đương nhiên lời vừa rồi của Hạ Vũ làm cô thỏa mãn cực kỳ: “Vậy thì em sẽ đi mua…” Cô cười ha ha, rồi sau đó lại hỏi anh công việc bên đó có suôn sẻ không. Hạ Vũ liền kể cho cô nghe một số tình huống, trong đó có một ít chuyện hài về lính đợt này, làm cho Kỷ Hàn nghe mà thấy vui vẻ vô cùng. Hai người cứ như vậy mà nói chuyện phiếm anh một câu em một câu, cho đến khi bên Hạ Vũ có người đến gọi thì anh mới ngắt điện thoại!
Trò chuyện xong, Kỷ Hàn nhìn thời gian cuộc gọi, thế mà đã hết nửa giờ rồi! Thật à? Cô đã nói lâu như vậy sao, sao không cảm thấy gì hết!
“Sắp già xuống lỗ hết rồi mà còn học đòi bọn thanh niên nấu cháo điện thoại… Hừ ——” Bên cạnh truyền đến một giọng nói khinh thường, nhất là tiếng ‘Hừ’ cuối cùng kia nghe vừa kiêu ngạo vừa chát như sung, làm cho Kỷ Hàn phát giật cả mình!
Hả ——
Đây… Đây là nấu cháo điện thoại trong truyền thuyết đó sao?
Cùng Hạ Vũ… Nấu cháo điện thoại?
Kỷ Hàn méo xệch miệng, đột nhiên cảm thấy phát hiện này còn kỳ tích hơn so với bảy kỳ quan trên thế giới. Hồi còn đi học, cô thường xuyên nhìn thấy đám học sinh bồ bịch với nhau cầm di động trên tay, gọi một cuộc kéo dài cả giờ đồng hồ, lúc đó cô còn chẳng hiểu tại sao người ta lại có thể nói một cuộc điện thoại mà lâu như vậy… Hơn nữa, có vẻ như cũng chẳng nói chuyện gì quan trọng, có thể dùng ba chữ để khái quát, đó là: Nói tào lao. Ai mà ngờ cô cũng sẽ có một ngày nấu cháo điện thoại như vậy.
Nhân sinh nha…
Quả nhiên là kỳ lạ.
“Duệ ca, sao con lại nhớ được sinh nhật của Hạ Vũ?” Nếu không nghe con nhắc nhở thì suýt chút nữa Kỷ Hàn đã quên rằng vài ngày nữa chính là sinh nhật của Hạ Vũ —— nếu là vào vài năm trước lúc cô còn đang thầm yêu anh thì chuyện này tuyệt đối sẽ không thể phát sinh. Lúc ấy cô còn nhớ rõ sinh nhật của Hạ Vũ hơn cả sinh nhật của mình! Sinh nhật của mình có thể không cần ăn bánh kem, nhưng đến ngày sinh nhật của Hạ Vũ thì cô nhất định sẽ đi mua một cái bánh kem về ăn… Giờ ngẫm lại thấy lúc ấy mình khờ khạo đáng yêu gì đâu… Nhưng, những điều mà cô cứ nghĩ rằng sẽ nhớ mãi không quên thì bây giờ lại chẳng còn lưu tâm đến…
Chẳng lẽ câu nói “cái gì không chiếm được thì đẹp nhất, chiếm được rồi sẽ giảm giá trị!” là đúng?
“… Nói đại vậy thôi, ai mà biết khéo vậy chứ.”
“Ồ vậy à —— thật đúng là khéo nha.” Cô còn lâu mới tin.
“Đúng là khéo vậy đấy!” Cậu vẫn tiếp tục kiên trì giữ vững quan điểm rằng đây chỉ là trùng hợp.
Kỷ Hàn giơ tay xoa xoa đầu cậu, mặc kệ cậu thật sự vô tình hay giả vờ vô tình, quan trọng là nhìn nhóc con đang tỏ vẻ không được tự nhiên này coi bộ trong thâm tâm đã chậm rãi tiếp nhận người nào đó rồi…
Còn một điều quan trọng nữa là: “Duệ ca, mẹ phải mua quà gì đây…”
Anh nhỏ nhà họ Kỷ quay đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt buồn rầu của cô, nghiêm túc trả lời: “Liên quan gì đến con! Hừ ——”
Ngay lập tức, Kỷ Hàn đã muốn bóp chết thằng oắt thối chỉ biết đốt lửa mà không chịu trách nhiệm dập lửa này.
*
Tuy rằng Kỷ Hàn đã ghi trong lòng việc phải mua quà cho Hạ Vũ, nhưng đồng thời cũng không quên chuyện của tên Trương Minh Đức kia.
Cô quyết định đầu tiên nên bắt tay vào tìm hiểu những người có tên trong file WORD đầu tiên trong máy tính của Trương Minh Đức. Tối hôm đó, sau khi từ bệnh viện về, cô liên lạc với Lý Trạch, đồng sự từng làm việc chung trong sở cảnh sát trước kia, nhờ anh hỗ trợ kiểm tra thông tin về những người trong danh sách đã được cô sao lại này.
A, quên nói ở đây, sau khi chân của Hạ Vũ bình phục, độc ma túy trong người Kỷ Hàn cũng đã được loại bỏ, bọn họ lại cùng nhau trở về căn chung cư mà hai mẹ con nhà họ Kỷ đã ở trước đây. Cho nên bây giờ Kỷ Hàn là nhân viên ngoài biên chế của Cục Cảnh sát, chính tại đơn vị nơi cô đã từng công tác trước kia —— tóm lại, đi một vòng lớn rồi cuối cùng vẫn quay về điểm xuất phát. Nhân sinh có đôi khi kịch tính như phim thế đấy.
Ngày hôm sau, Lý Trạch đã gửi qua bưu kiện những thông tin mà cô cần!
Hầu hết là nam giới, người Trung Quốc cũng rất nhiều, cho nên việc trùng tên trùng họ không hiếm. Muốn tìm một người tên Trương Tam thì quơ đại cũng có thể ra được một mớ mấy chục người, trai gái già trẻ lớn bé đều có. Kỷ Hàn vốn tưởng rằng việc tìm kiếm này sẽ không dễ dàng, nhưng… rất nhanh sau đó cô liền phát hiện ra rằng, thật ra những người mà cô muốn tìm rất đơn giản! Bởi vì…
Họ đều là người chết!
Cầm một danh sách tên những người đã chết cùng những tin tức liên quan.
Ở quốc gia này mỗi giờ mỗi phút mỗi giây đều có người chết, có thể là tự sát, bị giết hoặc gặp chuyện ngoài ý muốn.
Kỷ Hàn hỏi Lý Trạch, có thể tìm được nguyên nhân cái chết của những người này khô