Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341590
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1590 lượt.
tỉm nói, đầy vẻ đắc ý.
Mạc Lặc Nghị Phàm khinh thường liếc hắn liếc mắt một cái, cười lạnh nói: “Dùng loại hạ sách này, mặc dù thắng cũng không vẻ vang gì”
Lâm Trúc bất mãn kêu lên: “Uy! Cậu ngay cả một câu cám ơn cũng chưa nói thì thôi cư nhiên lại chê tôi dùng thủ đoạn không quang mình chính đại? Ai… Kỳ thực loại thủ đoạn này đây cũng là lần đầu tiên tôi dùng, do không phải là địa bàn của bản thân thôi! Trước kia tôi không cần đến nó, cậu có biết….”
“Đủ, tôi cám ơn cả nhà ông được rồi chứ ?” Mạc Lặc Nghị Phàm không kiên nhẫn giọng mỉa mai nói, hắn đều đang vội muốn chết, người này cư nhiên còn có thời gian ở trong này nói nói mát? Nếu có thể an toàn rời đi nơi này là tốt nhất, hắn hiện tại phải về nước tìm Lâm Duyệt.
“Nghị, cậu như vậy là nợ tôi một cái ân tình nha.” Lâm Trúc không thèm chấp nhất sự bục dọc của hắn, cười nói: “Tôi thích nhất là các người nợ ân tình tôi đặc biệt thích Lãnh… Tiêu Ký Phàm nợ ân tình chúng tôi!”
Ông ta vốn định nói là Lãnh Phong, lại nhớ tới thủ hạ ngoài cửa, cũng không nói gìra lời. Ông chính là bị Tiêu Ký Phàm sai đi cứu người, vừa mới bắt đầu chỉ định cảnh cáo Y Xuyên Chính Hùng, ai biết cái tên chó má kia lại không chịu nghe lời. Ông đành phải động não suy nghĩ một chút, thực ti bỉ đánh úp vào, khiến cho bọn người Sơn Khẩu Tổ trở tay không kịp!
Mạc Lặc Nghị Phàm thật sự là không có tâm tiếp tục nghhe những lời vô nghĩa của ông ta nữa, túm lấy Diệp Giai đang giúp Long Hạo Hiên xử lý miệng vết thương, âm thanh lạnh lùng nói: “Cô theo tôi đi.”
“Không! Nghị ca ca, tôi muốn ở lại bên cạnh anh ấy, xin anh để cho tôi ở lại.” Diệp Giai lưu luyến không rời nhìn Long Hạo Hiên nằm trên mặt đất, nói với Mạc Lặc Nghị Phàm
“Cô cho rằng hiện tại cô có tư cách để cầu xin tôi sao? Nếu Lâm Duyệt có chuyện gì không hay xảy ra, tôi thành toàn cho các người chôn cùng một chỗ!” Mạc Lặc Nghị Phàm cầm lấy cánh tay cô xiết chặt hơn, không để ý tới cô có khóc kêu la hay không, kéo cô hướng ngoài cửa đi tới.
“Nghị, anh đã đáp ứng stôi là sẽ cứu anh ấy nha! Anh không thể nuốt lời, Nghị ca ca, cầu anh đưa anh ấy rời khỏi nơi này…” Diệp Giai cố chết giãy giụa, nhưng vẫn là tránh không thoát khống chế của Mạc Lặc Nghị Phàm.
Mạc Lặc Nghị Phàm kéo cô, ở thời điểm lướt qua người Lâm Trúc, hướng ông nói: “Cho ông một cơ hội làm chút chuyện tốt.” Nói xong điẻm huyệt một cái người đang không động đậy Long Hạo Hiên, sau đố bước nhanh rời đi.
Sắc mặt Lâm Trúc trầm xuống, hướng bóng dáng hắn nói: “Đặc ân cậu đưa ra cũng tốt quá đi, vừa mới ném cho tôi một lão già, hiện tại lại ném cho tôi một tên hoạt tử nhân nha….”
Lời còn chưa dứt, thân ảnh Mạc Lặc Nghị Phàm cùng Diệp Giai đã biến mất ở chỗ rẽ gấp khúc hành lang, Lâm Trúc bất đắc dĩ thở dài, hướng thủ hạ ngoài cửa ngoắc tay, ý bảo bọn họ tiến vào mà xử lý!
“Có!” Tiểu Thư Tình gật đầu lớn tiếng nói, sau đó từ trong lòng của cô giãy giụa nhảy xuống đất, chạy chậm vọt vào phòng, lao vào ôm ấp của Mạc Lặc Nghị Phàm.
“Thiếu phu nhân, tiểu thư đã đưa đến an toàn, chúng tôi đi trước.” Một người phun nữ có trang điểm cười cười nói, Diệp Giai hướng cô gật gật đầu sau đó xoay người nhìn hai cha con.
“Ba ba, ba mang con cùng mẹ đi chơi!” Tiểu Thư Tình kéo góc áo Mạc Lặc Nghị Phàm, làm nũng nói, lần này đi chơi, đều chưa có vui đùa tý nào nga!
Mạc Lặc Nghị Phàm nhẹ nhàng mà thở dài, cho dù là phiền chán, cũng sẽ không thể đem tức giận trút lên đầu trẻ con. Một tay ôm lấy nó, ôn nhu an ủi nói: “Bảo bối, thực xin lỗi, ba ba còn có chuyện rất vội, đợi sau khi trở về lại mang con đi chơi được không?”
“Ba ba nói phải giữ lời đó nga.” Tiểu Thư Tình thất vọng nhìn hắn nói. Mạc Lặc Nghị Phàm gật đầu, lập tức ôm nó hướng cửa phòng đi đến, lúc đi qua trước mặt Diệp Giai. Sắc mặt nháy mắt âm trầm xuống, nói: “Đem mấy thứ thu dọn đi sân bay!”
“Tôi không muốn!” Diệp Giai không tự giác từng bước lui về phía sau, lắc đầu.
“Chẳng lẽ cô muốn tôi gọi người mang cô trở về sao?” Âm thanh của Mạc Lặc Nghị Phàm lạnh lùng nói: “Trước khi tôi tìm được Lâm Duyệt phía, mạng của cô cũng không thuộc bản thân cô, rõ chưa?”
Nói xong, cất bước rời đi, khiến Thư Tình ghé vào trên vai hắn, nhìn Diệp Giai đỏ mắt, nói: “Ba ba, mẹ khóc, mẹ vì sao khóc nha? Chúng ta mau đợi mẹ một chút nha.” Nói xong, dùng sức hướng về phía Diệp Giai hô: “Mẹ! Mẹ nhanh chút nha!”
“Thiếu phu nhân, mời đi.” Ngoài cửa đột nhiên xuất hiện hai vị nam tử, hướng Diệp Giai cung kính nói. Diệp Giai sửng sốt, biết rõ Mạc Lặc Nghị Phàm là sẽ không bỏ qua cho bản thân, đành phải bất đắc dĩ đi theo .
Một đường trầm mặc đến sân bay, vừa khéo đến thời gian đăng ký, Diệp Giai lưu luyến không rời nhìn đất nước mà cô không muốn rời đi này, nước mắt lại chảy xuống.
“Long Hạo Hiên… Anh ấy còn sống không? Anh ấy chảy nhiều máu như vậy, khẳng định sẽ không sống được đi?” Radiô lại thúc giục đăng ký, Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn vẻ mặt thống khổ của cô, trong lòng đột nhiên sinh ra một tia không đành lòng, nhưng là lại