Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.
, nếu như ly biệt một năm, mười năm , không phải là ….
Nguyên bản đầu óc còn có thể động đậy một chút liền đã rơi và ngõ cụt, tư duy ngay lập tức bị Mặc Lặc Nghị Phàm bao phủ bên trong dục vọng, từ lúc nào thì bắt đầu, nàng không phản kháng nụ hôn của hắn? Thậm chí còn mê luyến thời khắc ngọt ngào này?
Thời điểm Mạc Lặc Nghị Phàm buông nàng ra, lấy từ trong ví tiền ra một chiếc thẻ màu vàng tươi, đặt vào trong lòng bàn tay của nàng, bình tĩnh nói: “Sau này mặc kệ thiếu cái gì, nhớ rõ phải nói với anh.”
“Vì sao?” Lâm Duyệt lật lật xem chiếc thẻ màu vàng nhạt hắn để trong tay nàng lại thấy nó có chút chói mắt, phỏng chừng bên trong có một khoản đủ để trang hoàng cho toàn bộ cuộc sống được gọi là thiếu các gì đó đi, thứ kia không mùi lại không vị, lại khiến nàng mê đến chết ‘tiền mặt’.
“Bởi vì anh là chồng của em, có trách nhiệm cho em cuộc sống tốt đẹp.” Mạc Lặc Nghị Phàm nói không chút ý thức, như là đang kể ra một điều hiển nhiên.
Một cái hôn đã nghĩ là chồng của nàng? Đừng cho là quá tiện nghi chứ? Thẻ vip thì có gì đặc biệt hơn người? Tiền có gì đặc biệt hơn người? Nàng mới không hiếm lạ mấy thứ này. Thầm hừ một tiếng, giơ tay ném thẻ ngân hàng trả lại cho hắn, nói: “Tôi nghĩ cái thẻ Vip này vẫn là nên dành cho phu nhân thực sự của anh đi, tôi không cần.”
“Duyệt Nhi!” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn chăm chú vào nàng, nghiêm túc thấp giọng kêu một tiếng.
“Tôi chán ghét bộ dáng bố thí này nọ của anh.” Nói xong, Lâm Duyệt lập tức quay người đẩy cửa xe đi ra ngoài, “Phanh” một tiếng đóng sầm cửa lại, cũng không them quay đầu lại hướng đại sảnh đi đến.
“Ba ba, mẹ tức giận rồi.” Tiểu Thư Tình nhìn Mạc Lặc Nghị Phàm, cười hì hì nói. Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn bóng dáng Lâm Duyệt sau khi biến mất mới hướng tiểu Thư Tình cười ôn hòa, đem nó ôm ngồi vào ghế phụ, cài chặt dây an toàn, khởi động xe rời đi.
Lâm Duyệt né tránh chủ cho thuê nhà, bước nhanh chạy lên lầu, trong lòng vẫn căm giận như cũ. Trong mắt nàng, nam nhân tùy tiện đem tiền ném cho nữ nhân là chuyện tối ghê tởm, thật vất vả mới có một chút hảo cảm đối với Mạc Lặc Nghị Phàm như vậy, lại bị chínnh hắn đạp đi!
Dùng chìa khóa mở vài lần cửa cũng không thành công, Lâm Duyệt đang chìm trong nghi hoặc, cửa gỗ bị người từ bên trong mở ra. Lưu Tuyết một mặt nghi hoặc quan sát nàng, hai mắt bắt đầu sáng long lanh lên.
“Nhìn mình làm gì?” Tức giận muốn chết hướng cô ấy nói, Lưu Tuyết cười hi hi một tiếng nói: “Tớ nghĩ hôm nay cậu cũng sẽ không trở về, vậy nên liền khóa cửa sớm đi ngủ. . . Quần áo của cậu thật xinh đẹp nga. . . , là chủ nhân văn kiện đưa cho cậu sao?”
“Cậu ở đó nói linh tinh cái gì hả?” Lâm Duyệt trừng mắt nhìn cô liếc mắt một cái, trong lòng cũng là có chút chột dạ, bởi vì quả thật là Mạc Lặc Nghị Phàm đưa cho nàng.
“Thật tốt, đưa văn kiện còn có thể đem bản thân vào nhà giàu sang hưởng thụ hai ngày, còn có quần áo đẹp mặc, lại đây, cho mình sờ sờ vải này . . . Ai a! Đồ tốt đó!” Lưu Tuyết tiếp tục oa oa trêu ghẹo nói, một bên hâm mộ nhìn chằm chằm bộ y phục trên người nàng không rời mắt.
“Thích thì tặng cho cậu tốt lắm.” Lâm Duyệt trừng mắt nhìn liếc Lưu Tuyết một cái biểu tình vạn phần quái đản, đảo cặp mắt trắng dã nói. Nói xong tìm áo ngủ hướng phòng tắm đi đến.
Lưu Tuyết theo sát ở phía sau nàng, cuối cùng bị đá ở ngoài cửa, nói với từ bên ngoài cửa phòng: “Đáng tiếc mập mạp như tớ, mặc không vừa người, bất quá thân phận như cậu không nên mặc những loại quần áo như vậy, vẫn là tặng cho mình thay cậu bảo quản đi.”
Đáp lại lời của cô, là tiếng nước ào ào từ bên trong truyền đến, thật lâu sau, chỉ tới khi tiếng nước yên tĩnh lại, Lưu Tuyết tiếp tục hướng với bên trong reo lên: “Lần sau lúc đưa văn kiện nhất định phải gọi mình nha, nói không chừng chủ tịch tập đoàn Thụy Ca nhất thời đần độn tuyển dụng mình, cũng đưa cho mình một bộ. . . !”
Phanh! Một tiếng chấn động, Lâm Duyệt mạnh tay đem cửa phòng tắm kéo ra, thở phì phì trừng mắt nhìn cô kêu lên: “Cậu câm miệng cho mình!”
“Người ta nói thực mà.”
“Mình nói cho cậu biết! Quần áo này là Mạc Lặc Nghị Phàm mua cho phu nhân của hắn! Người ta dáng người đầy đặn cao gầy xinh đẹp không thèm mặc, nhìn đến mình đáng thương mới thưởng cho mình!” Lâm Duyệt đem âu phục hướng trên người cô ném, thuận miệng hò hét nói , dù sao Mạc Lặc Nghị Phàm quả thật là mua cho vợ trước của hắn, nàng cũng không có nói sai đi? !
“A! Mạc Lặc Nghị Phàm đã kết hôn?” Lưu Tuyết tiếp được âu phục một mặt thất vọng hô nhỏ nói: “Còn có, cậu gặp qua Cameron phu nhân? Xinh đẹp sao? Ai a, nữ nhân đó thật hạnh phúc a. . . .”
“Cậu tiếp tục phát điên đi, mình không rảnh cùng cậu.” Lâm Duyệt chịu không nổi trừng mắt nhìn cco liếc mắt một cái, đi đến cạnh bàn học, bắt đầu bù lại hai ngày sách vở đã bỏ lỡ.
Trong phòng học trường cao đẳng, Lưu Tuyết đứng ở trên mặt bàn, cầm trong tay bộ váy màu tím kia rao hàng. Vài nữ sinh trời sinh thích ăn diện đua nhau tranh cướp muốn lấy, dù sao xinh đẹp như vậy hơn nữa lại là trang phục của chủ tịch tập đoàn Thụy Ca đặt may, không là dễ dàng có th