Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.

là các loại ăn vặt. Ăn như hổ đói tới khi thỏa mãn mới hướng trở về nhà.
Khi đi qua một con đường nhỏ tối đen, bỗng nhiên, một chiếc thương vụ xe ‘Két’ một tiếng dừng ngay bên cạnh hai người. Cửa xe ‘Ầm’ một tiếng bị kéo ra sau, nhảy ra vài người đàn ông đeo kính râm, nháy mắt đã đứng ở trước mặt Lâm Duyệt cùng Lưu Tuyết.
Lưu Tuyết cả kinh, theo bản năng mà la toáng lên, “Để làm gì, để làm gì? Chờ tôi tiêu hết tiền mới đến để cướp bóc, đại ca các người không nghĩ là đã quá muộn sao?”
Lâm Duyệt nghĩ mà sợ đứng một bên gật đầu phụ họa, trợn tròn mắt kinh hãi nhì nam nhân cao lớn trước mắt.
“Ít nói nhảm! Nói, ai là Lâm Duyệt? !” Người mặc đồ đen nhìn quét qua hai người, lớn tiếng hỏi.
“Ít nói nhảm! Nói, ai là Lâm Duyệt? !” Người đàn ông mặc áo đen, lớn tiếng hỏi.
“Cô ấy —–!”
“Cô ấy —–!”
Hai cô gái đồng thời giơ tay chỉ chỉ vào đối phương, trăm miệng một lời nói. Sau đó hai mắt trợn tròn kinh ngạc, Lưu Tuyết hổn hển mà hét lên: “Trời đất chứng giám! Nếu tôi là Lâm Duyệt tôi sẽ bị thiên lôi đánh chết, đại ca anh phải tin tôi.”
Lâm Duyệt cũng không kém cạnh reo lên: “Trời đất chứng giám, nếu tôi mà là Lâm Duyệt tôi sẽ bị thiên lôi đánh chết, đại ca anh phải tin tôi.” Vừa mới nói xong, chỉ cảm thấy trước mắt có một bàn tay lướt qua, thẻ học sinh trên ngực bị người khác cướp đi ngay sau đó cả người cũng bị hắc y nhân kéo đi.
“Các người buông! Buông tay! Vì sao lại bắt tôi? Khẳng định là tên Mạc Lặc Nghị Phàm kia sai khiến các người tới có đúng hay không . . . . . . Ô. . . . Vương bát đản. . . . . . Mau buông tay a. . . . . . !” Lâm Duyệt gào khóc thảm thiết nhưng không có nửa điểm tác dụng, chiếc xe thương vị cao cấp ở ngay trước mắt Lưu Tuyết mà vút đi.
“Mới một ngày không gặp mà thôi, lại tới đây bắt người, ai. . .” Lưu Tuyết ai thán một tiếng, nhìn phương hướng chiếc xe biến mất, không hài lòng hướng nhà trọ đi về. Trong lòng buồn bực đến cực điểm, vì sao mỗi lần tới bắt người đều không có phần của cô chứ ? vừa mới lúc nãy tại sao cô không thừa nhận bản thân là Lâm Duyệt chứ , lại bỏ lỡ một cơ hội tốt được gặp soái ca, a a a. . .
Trên xe, Lâm Duyệt bị mấy người đàn ông ấn ngã vào ghế không thể động đậy, miệng lại một khắc cũng không chịu dừng lại, oa oa chửi bậy nói: “Các người tại sao luôn bắt tôi đi tới quỷ ốc kia chứ! Người ta ngày mai còn phải đi học! Mạc Lặc Nghị Phàm! Anh chờ coi, tôi không xử anh không được! A. . . Buông. . .”
“Tôi khuyên cô tốt nhất không nên lộn xộn, cũng không được la ra tiếng, bằng không tôi đem cô ném xuống!” Một gã hắc y nam tử trong đó uy hiếp nói.
Ném nàng đi xuống? Nàng cầu còn không được nữa là!
“Anh ném tôi đi xuống đi! Van cầu các người ném tôi đi xuống đi, ngày mai buổi sáng tôi còn có bài kiểm tra, đến muộn nhất định bị phạt, ai bị phạt!” Lâm Duyệt vừa ồn ào đồng thời hai móng vuốt hướng trong lòng hắc y nam tử cào cấu, tiếp tục nói: “Đem điện thoại của anh cho tôi mượn dùng một chút, tôi muốn gọi điện thoại cho cái tên vương bát đản Mạc Lặc Nghị Phàm kia!”
Rất đáng giận, lại dùng chiêu này để đối phó với nàng, lại ép buộc!
“Bắt cô ta câm miệng lại !” Bên trong xe đột nhiên vang lên một giọng nam lạnh lùng trầm thấp, Lâm Duyệt sửng sốt, theo bản năng quay đầu lại nhìn, thế này mới phát hiện phía sau còn hai người ngồi.
Bởi vì là ban đêm , chỉ có thể dựa vào ánh sáng mờ nhạt của đèn đường chiếu qua cửa sổ để nhận biết đối phương, bởi vì ngọn đèn quá mờ, chỉ có thể nhận ra là hai nam nhân, cùng mặc quần áo màu đen, trong đó một vị một thân thể rất khí phách, cả người tản ra hơi thở lãnh liệt nguy hiểm. Một vị khác hoàn hảo, mơ hồ trông có vẻ tương đối hiền lành hơn một ít.
Trong lòng Lâm Duyệt khiếp sợ, bọn họ. . . Là loại người nào? Chẳng lẽ không đúng là do Mạc Lặc Nghị Phàm phái tới? Vừa mới nhìn qua những người đó đều mặc đồ màu đen, đều là nam nhân lãnh khốc, nàng thực tự nhiên liền cho rằng là người của Mạc Lặc Nghị Phàm.






Một trận cảm giác nguy hiểm bỗng dưng xâm nhập trong đầu của nàng, hoảng, hơn nữa ngoan ngoãn mà ngậm miệng lại . Xe vẫn hướng con đường hẻo lánh mà chạy, sớm đã rời xa phố xá sầm uất, nhưng là Lâm Duyệt có thể cảm giác được là, đường này không phải đang đi tới Bạn Sơn biệt thự.
Bọn họ bắt nàng đi để làm gì? Không phải lại là tìm thiếu phu nhân chứ? Ông trời a. . . Này mười tám năm đến bây giờ tổng cộng nàng đã gả cho bao nhiêu người nha? ?
Tuy rằng trong lòng sợ muốn chết, Lâm Duyệt vẫn đang giả vờ làm bộ dáng thật bình tĩnh quay đầu lại hướng hai vị soái ca kia nói: “Đại ca, tôi không ầm ĩ, nhưng là tôi muốn nói ra suy nghĩ của mình.” Dừng hai giây, thấy đối phương không có lập tức quát bảo ngưng lại, tiếp tục nói: “Ta tuyệt đối khẳng định không phải là thiếu phu nhân gì đó của các anh nha, trên người tuyệt đối khẳng định không có tiền, nên nếu các người muốn giựt tiền . . . .”
“Chúng tôi không giật tiền.” Vị nam hài kia tuổi còn tương đối trẻ cười hắc hắc nói, đáp lại đồng thời vươn tay phải ra, làm một động tác dễ