Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.
g thoá mạ nói: “Tên chết rấp! Anh định hù chết tôi hả?!”
Vẫn đứng ở phía sau nàng trêu đùa nàng đúng là nam hài như ánh mặt trời kia, hắn đang ôm một đống bài tập muốn nàng làm giúp, ra vẻ đại nhân nhìn nàng hì hì cười nói: “Tôi không gọi là tên chết rấp, tên của tôi gọi là Long Hạo Vũ, cô có thể gọi tôi Long ca.”
“Tôi phỉ nhổ! Loại hạ tiện như anh mà đòi gọi là Long ca ?!” Lâm Duyệt quan sát thân hình gầy yếu mỏng manh của hắn, thực không lưu tình đả kích nói.
Sắc mặt Long Hạo Vũ trầm xuống, lập tức lại ha ha cười rộ lên, nhìn liếc mắt một cái dưới lầu, cười nói: “Thế nào? Muốn chạy trốn sao? Thật sự là đứa nhỏ từ trên trời rơi xuống.”
Lâm Duyệt đánh giá hắn, nghĩ rằng nơi này nhân thật sự là đủ quái lạ nha, hoặc là Như Sương lạnh như băng. Hoặc là sinh động đến uống nhầm thuốc, nam hài trước mắt này, thoạt nhìn cũng thật giống với học sinh cấp ba, cũng không biết hắn có thể hơi thiện lương một chút hay không, thả bản thân mình đi không?
“Xin anh, cầu xin anh thả tôi đi ra ngoài.” biểu tình trên mặt Lâm Duyệt hòa dịu một chút, bày ra bộ mặt vô cùng thảm thương nói với Long Hạo Vũ.
“Tôi sợ bị anh tôi phanh thây.” Long Hạo Vũ lắc đầu, không chút nào lo lắng cự tuyệt.
“Anh của anh? Chính là cái tên quỷ Nhật Bản kia?” Lâm Duyệt nghi hoặc hỏi, đều là người tà ác, cư nhiên nàng lại coi hắn như là huynh đệ thân thiết ?
hai mắt Long Hạo Vũ lại khẽ chớp, hắn trừng mắt nói: “Anh cô mới là quỷ Nhật Bản!”
“Tôi không có anh trai.” Lâm Duyệt trừng mắt liếc hắn một cái, lướt qua hắn hướng trong phòng đi vào, đi được vài bước mới quay đầu, nghiêm túc nói: “Cho anh một cơ hội cuối cùng, muốn hay không thả tôi đi ra ngoài?”
Vì sao muốn đem nàng tới nơi này? Hoàn cảnh ác liệt khiến cho trong lòng Lâm Duyệt dâng lên chút sợ hãi , vài vị nam tử canh giữ ở bên người nàng làm như không có nghe thấy lời của nàng, quẫy đạp lung tung đều trở lên vô ích.
Lâm Duyệt run run lại từ trên đất bò lên, giơ châm muốn hướng phía cầu thang bay tới, nhưng vừa mới bước chưa được nửa bước đầu tiên liền đã bị một đôi cánh tay tựa như gọng sắt túm gọn thắt lưng, khiến nàng không thể động đậy.
“Buông! Buông tay!” Lâm Duyệt kêu to bắt đầu giãy giụa.
“Cô là quân cờ tốt nhất của tôi, tôi làm sao có thể buông tay?” Bên tai vang lên một ngụm tiếng Trung sứt sẹo, không cần đoán, Lâm Duyệt cũng biết là ai. Trong lòng nhất thời gian dâng lên một trận phản cảm, nàng cư nhiên bị cái tên ghê tởm hỗn đản kia ôm vào trong ngực?
“Ngươi đi chết đi!” Lâm Duyệt giơ chân phải lên, gót giầy hung hăng hướng chân của Long Phu đạp tới, đáng mừng là nàng đi giầy đế bệt, dẫm nát mặt trên chân hắn cũng không tính là rất đau đi. Nhưng cũng chừng đã khiến cho Long Phu tức giận, thấp rủa một tiếng, cánh tay vòng qua cổ của nàng, nhanh chóng khiến cho Lâm Duyệt cơ hồ không thể hô hấp!
Long Phu không để ý tới nàng có bị khó chịu hay không, sau khi khống chế được nàng xong đem nàng kéo tới bên cạnh hiên lầu một, đối với người dưới lầu hô: “Cameron tiên sinh, nếu ngươi cố ý coi Sơn Khẩu Tổ của tôi là kẻ địch, như vậy….” Cánh tay vừa thu lại, tiếng Lâm Duyệt thét chói tai cắt qua bầu trời đêm, vọng xuống dưới lầu rót thẳng vào tai Mạc Lặc Nghị Phàm!
Mạc Lặc Nghị Phàm cứng lại, đau lòng nhìn chăm chú vào hiên trên lầu, nửa thân mình Lâm Duyệt đã bị đẩy ra ngoài. Lòng nóng như lửa đốt hắn cố gắng đem khẩn trương áp tiến vào trong lòng, ánh mắt lạnh lùng tản mát ra tia giết chóc.
Khóe môi hắn cong lên khẽ mỉm cười, hờ hững mở miệng nói: “Anh cho rằng như vậy có thể bức tôi giao ra vòng cổ, vậy thì anh đã quá ngây thơ rồi, nữ nhân thôi mà….”
Lâm Duyệt nguyên lai còn đang tại vì hắn xuất hiện mà cảm động thời điểm khi nghe đến những lời này của hắn, nhất thời dục hỏa công tâm, căm giận hét lên: “Vương bát đản! Tôi biết ngay anh không tốt bụng như vậy đến cứu tôi ! Anh…!”
Đang nói bị lực đạo càng thêm mạnh mẽ của Long Phu khiến cho phải im bặt, chỉ có thể trừng lớn hai mắt, hận không thể lập tức giết chết kẻ đang ở dưới lầu, mặt không chút thay đổi Mạc Lặc Nghị Phàm.
Nếu không bởi vì hắn, nàng làm sao phải chịu tội như vậy chứ, từ ngày ở nửa đường tốt bụng cứu hắn xong, sau đó vốn không có quá một ngày tốt đẹp nào. Ô… Nàng làm sao có thể xui xẻo như vậy nha.
Long Phu cũng không tin tưởng lời nói của Mạc Lặc Nghị Phàm, lớn tiếng cười nói: “Cameron tiên sinh nếu thật sự là nghĩ như vậy, làm sao lại có thể mới rạng sáng đã đến nơi hẹn ước chứ?”
“Tôi đến, chính là suy nghĩ muốn lý giải cách sử dụng vòng cổ cuối .” Mạc Lặc Nghị Phàm ngạo nghễ hắn nói: “Thiếu chút nữa nó khiến tôi phải mất mạng, tôi có lý do để tìm hiểu không phải sao?”
“Ngài cho rằng tôi sẽ nói cho ngài biết sao ? ” Long Phu bật cười, đồng thời cũng bắt đầu cảm thấy nghi hoặc, Mạc Lặc Nghị Phàm cư nhiên không biết điều bí mật của vòng cổ sao? Nếu thật sự là như vậy, vậy rất tốt rồi! Cười nhẹ một tiếng, tiếp tục nói: “Vòng cổ vốn không có liên quan gì đến Cameron tiên sinh, ngài cần gì phải