XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.

ợc hạ nhân yểm trợ, Mạc Lặc Nghị Phàm lôi kéo Lâm Duyệt xuyên qua cửa cổng chưa xây xong của công trường, ngọn đèn bên ngoài mờ ảo hôn ám, dè dặt cẩn trọng hướng dưới lầu đi tới.
Lâm Duyệt thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn bóng người chớp lên phía sau, một bên thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, một bên sống chết theo kịp bước chân Mạc Lặc Nghị Phàm, trên trán sớm toát mồ hôi đầm đìa. Chưa từng có trải qua hoàn cảnh bên bờ vực sinh tử như thế này, nàng còn có cơ hội chạy trốn cũng là may mắn rồi.
Mà đêm đen tối cho bọn họ cơ hội chạy trốn tốt nhất, hai người từ hành lang gấp khúc băng qua một đại sảnh lớn, Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn liếc mắt một cái dưới lầu. Cánh tay thon dài duỗi ra, ôm lấy eo thon nhỏ của Lâm Duyệt sau đó hướng phía trước nhảy xuống dừng ở thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá lên trên, sau đó lại hướng mặt đất bay xuống, vững vàng đứng trên mặt đất.
Tuy rằng động tác của hắn đủ nhanh nhẹn, Lâm Duyệt vẫn là bị dọa đến kinh hãi, chỉ có thể gắt gao ôm lấy lưng hắn, nhắm lại hai tròng mắt.
Thời điểm trợn mắt lần nữa, nàng đã yên vị ở trên xe. Xe lấy tốc độ nhanh nhất chạy như bay, đem một đám người phía xa xa còn lại đang đấu đá không ngừng.
“Em không sao chứ?” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn sắc mặt biến đổi của nàng, ôn nhu ở bên tai nàng hỏi.
Lâm Duyệt bỗng dưng bị hắn kinh động đến nhảy dựng lên, ‘Phanh’ một tiếng, đỉnh đầu đánh vào mui xe. Nàng bất chấp trên đầu đau đớn, trợn mắt với hắn hét lớn nói: “Anh xem bộ dáng của tôi giống tốt lắm sao?! Các người đấu đá nhau, làm sao lại đem người ta kéo vào chứ ? “
Nhớ tới vừa mới thiếu chút nữa bị cường bạo, thiếu chút nữa ngã chết, còn kém một chút bị đánh chết, trong lòng nàng mà bắt đầu dâng lên cỗ sợ hãi, còn có hắn lại nói ra được những lời vô tình như vậy nữa chứ….
“Thực xin lỗi, lần sau sẽ không như vậy nữa.” Mạc Lặc Nghị Phàm thực đau xót đem nàng ôm vào trong lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng trấn an nói. Hắn quá sơ ý mới để cho người khác có cơ hội xuống tay với nàng.






“Một cái vòng cổ phá hoại mà thôi, hắn muốn anh liền cho hắn! Gì chứ cùng lắm thì!” Lâm Duyệt vẫn căm giận la hét, nhưng nói xong mới giựt mình thấy lỡ lời, Mạc Lặc Nghị Phàm căn bản không có vòng cổ, vòng cổ luôn luôn ở trong tay chủ cho thuê nhà không phải sao?
“Vòng cổ chẳng phải đơn giản như vậy, bởi vậy không thể giao ra.” Mạc Lặc Nghị Phàm nghiêm túc nói, hắn đã tiếp nhận nhiệm vụ này, nhất định phải hoàn thành, tuy rằng khi đó không tình nguyện tiếp nhận, cũng thực vô tình mới vướng phải nó.
“Cái vòng cổ kia có cái gì cơ mật sao?’’ Lâm Duyệt dè dặt cẩn trọng hỏi, trong lòng đang cân nhắc có nên hay không nói cho hắn chỗ của vòng cổ. Thứ vật kia tựa hồ là mang đến điềm xấu, đến tay hắn không biết có mang đến phiền toái cho hắn hay không ?
“Anh cũng không biết….” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn bầu trời tối đen ngoài cửa sổ, cúi đầu mở miệng nói. Người Sơn Khẩu Tổ truy đuổi ráo riết như vạy, bọn chúng thật lợi hại . Trầm ngâm một chút, Mạc Lặc Nghị Phàm lại lần nữa mở miệng nói: “Bảo bối, em hiện tại đã bị bọn người Sơn Khẩu Tổ chú ý, làm việc phải cẩn thận một chút.”
“Không cần anh giả hảo tâm nhắc nhở!” Lâm Duyệt ngồi thẳng thân mình. Thở phì phì không nhìn hắn nói.
Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn nàng hai tay thoăn thoắt, bộ dáng ăn như hổ đói, cười nói: “Không cần phải gấp gáp, sẽ không làm em muộn học.”
“Nơi này cách trường học xa như vậy, không đến muộn mới lạ.” Lâm Duyệt dùng khăn giấy lau một cái khóe miệng, quay lại nhìn hai người nói: “Hai người cũng mau ăn a, không càn phải ngại em nha, hắc hắc.”
“Ba ba, con cũng muốn đi đến trường giống mẹ nha.” Tiểu Thư Tình kéo góc áo Mạc Lặc Nghị Phàm, làm nũng nói. Lâm Duyệt tức giận đảo cặp mắt trắng dã, nàng đều hận chết đọc sách, cư nhiên còn có người thích đọc sách.
“Ân…, sáu tháng cuối năm sẽ đi.” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn nó liếc mắt một cái đáp ứng nói, dùng ánh mắt ý bảo nó ăn bữa sáng nhanh chút. Tiểu Thư Tình ngoan ngoãn ‘Nga’ một tiếng, bắt đầu vùi đầu ăn sáng.
Ăn xong bữa sáng, Mạc Lặc Nghị Phàm cùng Lâm Duyệt đi ra cửa phòng khách, ở ngoài cửa, một chiếc xe thương vụ xa hoa đang đứng ở trên bãi đất ướt sương, hai bên là hai vị nam tử mặc áo đen tinh tráng.
Lâm Duyệt kinh ngạc nhìn đội hình khoa trương này , ngẩng đầu nhìn phía Mạc Lặc Nghị Phàm tỏ vẻ hỏi.
Mạc Lặc Nghị Phàm vươn tay phải, nâng cằm dưới của nàng lên, tựa như chuồn chuồn lướt nước ở trên môi của nàng hôn một cái, ôn nhu nói: “Bảo bối, anh có chuyện riêng, sẽ không đưa em đi đến trường được. “
Lâm Duyệt ha ha cười gượng hai tiếng, nói: “Tôi cũng không nghĩ tới muốn anh đưa tôi đi học nha, hơn nữa, cho dù không tiễn, cũng không cần phải… Như vậy….” Khi nói chuyện nàng chỉ chỉ vào chiếc xe thương vụ, nói đùa chứ, loại đội hình này xuất hiện tại cửa trường học, người ta lại tưởng rằng nàng là xã hội đen đâu!
“Vì bảo đảm an toàn, đây là điều phải làm.” Mạc Lặc Nghị Phàm kiên quyết nói, không có chút thương lượng, lập tức trêu đùa: “Nếu em không