Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
lên xe, sẽ rất khó cam đoan em sẽ không bị muộn đâu.”
Vừa nghe đến bị muộn rồi, Lâm Duyệt rốt cuộc vô tâm tư đi để ý tới vấn đề có phô trương hay không, cuống quít tiến vào bên trong xe, bốn người mặc Tây phục lần lượt lên xe, xe chậm rãi chạy ra khỏi biệt thự.
Cách giờ lên lớp còn có 10 phút thì xe vững vàng đứng ở cổng trường. Lâm Duyệt cởi xuống dây an toàn, ở trước mắt tất cả mọi người bước xuống xe, cười hớ hớ nói: “Cám ơn các vị đại ca, tái kiến…”
“Thiếu phu nhân không cần khách khí.” Mấy nam tử trăm miệng một lời nói.
“Ân, tái kiến.” Lâm Duyệt vụng trộm đánh giá một chút bốn phía, đã gặp không ít bạn cùng học đang hướng phía bên này chỉ trỏ, lại dương cao âm lượng nói một câu, nhưng mà bốn người này tựa như không nghe thấy lời của nàng nói, vẫn như cũ dừng xe đứng im tại chỗ, không có lập tức rời đi.
Lâm Duyệt xấu hổ nắm lấy mấy sợi tóc, người ta không đi, nàng đành phải đi trước, cất bước hướng bên trong sân trường đi đến. Nhưng là, phía sau nàng cư nhiên vang lên một trận trầm ổn tiếng bước chân, kinh ngạc dừng bước quay đầu trừng mắt nhìn bốn gã nam tử.
Nam tử thấy nàng dừng lại, cũng không dám bước thêm nửa bước, vẫn duy trì cách xa ba thước đứng yên tại chỗ. Lâm Duyệt lại lần nữa cười gượng hai tiếng, nói: “Các vị đại ca, trường học đã đến, các người có thể trở về rồi.”
Nam tử thấy nàng dừng lại, cũng không dám bước thêm nửa bước, vẫn duy trì cách xa ba thước đứng yên tại chỗ. Lâm Duyệt lại lần nữa cười gượng hai tiếng, nói: “Các vị đại ca, trường học đã đến, các người có thể trở về rồi.”
“Thiếu gia phân phó chúng tôi lúc nào cũng phải bảo hộ thiếu phu nhân an toàn, thiếu phu nhân thứ lỗi.” một gã nam tử trong đó hơi cúi thấp đầu, cung kính mở miệng nói.
“Các người… Không định là muốn đi theo tôi tiến vào trong trường học chứ?” Lâm Duyệt hổn hển kêu lên, rước lấy càng nhiều ánh mắt soi mói nhìn bản thân mình.
Nam tử gật đầu: “Thiếu gia đã mệnh lệnh, chúng ta không dám không theo.”
“Mệnh lệnh của tôi các ngươi liền dám không theo? Tôi lệnh cho nhóm người các anh lập tức rời đi khỏi nơi này!” Lâm Duyệt thấp giọng kêu lên, có lầm hay không?! Muốn nàng mang một đội người ngựa đi lên lớp? Bạn đồng học không đem nàng xem là quái vật mới lạ, các thầy cô cũng sẽ tưởng nàng là ngoại tộc mất.
“Thực xin lỗi…” Nam tử bất đắc dĩ cúi đầu, thực rõ ràng, mệnh lệnh của nàng ai cũng không thèm nghe! Lâm Duyệt tức giận đảo cặp mắt trắng dã, nhìn nhìn thời gian lập tức sẽ vào lớp, không có bao nhiêu thời gian dư cho nàng lý luận, chỉ đành ôm đầy bụng bất đắc dĩ hướng phía sân trường đi vào.
Phía sau bốn gã nam tử một khắc cũng không dám ở lâu theo đi lên, hơn nữa từng giây từng phút vẫn duy trì trạng thái cảnh giác.
Lâm Duyệt nghe tiếng bước chân phía sau, cố ý bước chân nhanh hơn, ý đồ đem bọn họ đá ở phía sau, tiếc là vẫn không thể như nguyện ý. Vừa đi đến cửa phòng học, liền cảm giác thấy bạn học xung quanh đang chỉ trỏ bản thân mình, xúm ại nghị luận, sau đó lại trêu đùa mà tránh ra.
Nguyên bản tưởng là bọn họ cười mình vì mấy cái đuôi to ở phía sau, nhưng thời điểm nhìn bảng tin của nhà trường nàng mới vỡ lẽ ra, nàng nghĩ sai lầm rồi.
Xung quanh bảng tin vây đầy các bạn đồng học, đều chỉ chỉ bảng tin nói nói cười cười. Làm cho Lâm Duyệt thấy rõ trên bảng tin một tấm áp phích cỡ lớn, tấm ảnh này khiến nàng trợn tròn mắt.
Trên tấm áp phích khổ lớn, cư nhiên là hình ảnh nàng mặc váy ngủ bị người ta vây quanh cười cợt, phía dưới còn có một hàng chữ siêu rõ ràng ý nói nàng chuột sa chĩnh gạo , được một kẻ giàu có bao dưỡng.
Lâm Duyệt tức giận nhìn chằm chằm áp phích, tức giận đến mức run bần bật tại chỗ, Thi Tiểu Hân! Cái con nữ sinh đáng chết kia, mày chơi hơi bị quá đáng rồi, không cần đoán cũng biết thừa là nó.
“A! Chính là cậu ta!” Một nam sinh bát quái đột nhiên thất thanh kêu lên, những người đang xem náo nhiệt vây quanh tấm áp phích nhanh chóng sột soạt quay người lại, nhìn xem Lâm Duyệt, nhìn nhìn lại hình ảnh lớn trên tấm áp phích. Tên nam sinh vừa mới lên tiếng lại lần nữa đắc ý mà réo ầm lên: “Tôi biết cậu ta, đúng là Lâm Duyệt ban thứ chín năm 3, không thể tưởng được cư nhiên làm tình phụ của người ta … Ôi… Ôi, các người đang làm cái gì? Các người là ai nha…”
Tên nam sinh bát quái oa oa kêu bậy lên, đầu hết xoay trái lại xoay phải, vừa sợ lại vừa e ngại nhìn lại bản thân, hóa ra hắn đang vinh dự được hai vị nam tử chiếu cố xốc lách, không rõ bản thân như thế nào bị chộp vào giữa hai người họ.
Hai vị nam tử mặc Tây trang không để ý tới hắn đang kêu gào, không nói hai lời lôi hắn hướng phía cổng lớn trường học đi đến.
Một vị nam tử kkhác tiến lên, một tay xé tấm áp phích xuống, xé thành từng mảnh nhỏ quăng vào thùng rác một bên. Sau đó đi tới trước mặt Lâm Duyệt, cung kính nói: ”Thiếu phu nhân, đừng thương tâm, xin cho 5 phút đồng hồ, tôi nhất định đem chủ nhân tấm áp phích tìm ra.”
Đám người kia nghị luận càng thêm thân thiết, đều là nói về tấm áp phích cùng thân phận của vị nam tử thần bí kia, còn có bọn họ làm sao có thể quên nói đến