Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1658 lượt.
t trận mừng thầm, tuy rằng nàng không có nhớ kỹ đường đi, nhưng nàng nhớ rõ Diệp Giai ở trong một biệt thự vùng ngoại ô.
Bởi vì không có cố ý chạy lòng vòng, cho nên mới nửa giờ đi đã đến Thủy Loan biệt thự. Đã biết đại khái chỗ ở, Lâm Duyệt đem xe dừng ở ven đường cách khá xa nơi Diệp Giai ở, nhìn Diệp Tường Phi ôm hoa hồng đi vào.
Diệp Tường Phi không có bao nhiêu lâu liền đi ra, lái xe rời đi. Cánh cửa biệt thự mở hé lại đóng lại lần nữa, trong bóng đêm, biệt thự này trông như một tòa thành chết chóc, không có chút sinh khí.
Lâm Duyệt đi xuống xe, lén lút vòng quanh tường vây xoay quanh biệt thự, ý đồ có thể tìm được chỗ nào có thể nẻn vào biệt thự , đáng tiếc tìm nửa ngày cũng không có tìm được.
Tinh tế quan sát một chút bài trí của biệt thự, phòng của Diệp Giai hẳn là căn phòng duy nhất mở đèn kia đi ? Lâm Duyệt nghĩ thế. Cúi đầu tìm một chút, nhặt lên một hòn đá nhỏ vụng trộm hướng cửa sổ kia ném tới, nàng suy nghĩ, nếu Diệp Giai còn có thể đi được, nghe được thanh âm sau đó nhất định sẽ đi ra xem có chuyện gì.
Hòn đá nhỏ va vào cửa sổ phát ra một tiếng ‘đing’ đợi hồi lâu không thấy có động tĩnh gì, như thế Lâm Duyệt tìm hòn đá nhỏ thứ hai và tiếp tục. Rốt cục, dưới ngọn đèn hôn ám có bóng người ở chớp lên, một nữ tử thanh xuân thong thả đi ra ban công, dùng đèn pin chiếu bên ngoài tính nhìn xem là chuyện gì xảy ra.
“Là em, Lâm Duyệt!” Lâm Duyệt cố ý hạ giọng, thấp giọng hô với cô.
Diệp Giai sửng sốt một chút, kinh ngạc đem đèn pin của mình xoay đến người Lâm Duyệt, dưới ánh sáng trắng, cô nhìn thấy khuôn mặt giống mình như đúc kia. Kinh ngạc qua đi, thay vào đó là ý cười thư thái, xoay người đi vào phòng ngủ, đi ra trên tay mang theo một cái dây thừng, lão luyện đem một đầu cột vào một cây cột xong, một đầu còn lại ném tới dưới chân Lâm Duyệt, ý bảo nàng theo dây thừng leo lên.
Lâm Duyệt kinh ngạc trừng mắt nhìn dây thừng bên chân, không phải chứ? Muốn nàng bám vào dây thừng leo lên sao? Cao như vậy nàng còn chưa cố thử leo qua bao giờ nha đúng là khiêu chiến người ta nha. Ngẩng đầu nhìn đến bộ dáng bức thiết của Diệp Giai, khẽ cắn môi nắm lấy dây thừng, thử thử cảm thấy đủ ổn sau đó bắt đầu chậm rãi hướng phía trên leo lên.
Đại chiến hơn mười hiệp sau, cuối cùng thành công từ trên mặt đất tiến đến lầu hai, Diệp Giai bởi vì đứng quá lâu, có chút duy trì không được dùng hai tay chống lên lan can, nhẹ nhàng mà thở phì phò.
Hai người trong lúc đó nhất thời đều im lặng, Lâm Duyệt thấy cô khó chịu, liền nói: “Chị vẫn nên đi vào nằm nghỉ thì tốt hơn.” Sau đó giúp đỡ cô hướng bên trong giường lớn đi đến. Diệp Giai nằm lại trên giường, nhất thời cảm thấy dễ chịu hơn, nhìn chằm chằm nàng nghi hoặc hỏi: “Em vì sao lại tới đây?”
Vẫn luôn nhìn bên ngoài ban công Lâm Duyệt lại cười nói: “Chị trang bị thật đầy đủ hết mọi thứ, chẳng lẽ luôn luôn vào thời điểm này có thể dùng phương pháp giống như tôi để chuồn đi êm đẹp sao ? “
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Giai đỏ lên, ngượng ngùng nở nụ cười, nói: “Tường Phi không biết dùng phương thức này đi lên, lúc mà thân thể chị vẫn còn bình thường, dùng phương pháp này nửa đêm chuồn đi ra ngoài, ở xung quanh dạo một vòng sau lại trở về, bởi vì chị sợ bác Chung sẽ phát hiện ra.”
“Bọn họ vì sao không cho chị đi ra ngoài?” Lâm Duyệt tò mò hỏi.
Hai người tuy rằng mới là lần thứ hai gặp mặt, lại cảm giác hết sức thân thiết, có lẽ là do nhìn đối phương cũng như chính mình đang soi gương chăng, có những thứ thật là kỳ diệu đó là duyên phận.
Hai người có giây phút trầm mặc ngắn ngủi, Lâm Duyệt đột nhiên ngẩng mặt nhìn cô nói: “Chẳng lẽ chị không muốn hỏi em về chuyện của chồng và con gái chị sao?”
“Chị muốn….” Diệp Giai khẩn cấp gật đầu: “Từ lần trước nghe em nói qua những lời này, mỗi ngày chị đều cầu Tường Phi nói cho chị biết tình hình thực tế, nhưng anh ấy luôn không muốn nói.”
“Đó là bởi vì anh ta hiểu lầm Nghị ca ca!” Lâm Duyệt lớn tiếng nói. Diệp Giai giơ ngón tay đặt ở trên môi của nàng, sau đó chỉ chỉ vào cửa, ý bảo nàng nhỏ giọng một chút, sau đó dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng.
Lâm Duyệt ý thức được bản thân quá kích động, vội hạ giọng, tiếp tục nói: “Diệp tổng cho rằng bệnh của chị là do Nghị ca ca làm hại, anh ta hận Nghị ca ca, cho nên mới đem chị dấu ở đây.”
“Nghị ca ca?” Diệp Giai nhíu mi, vẻ mặt nghi hoặc.
“Mạc Lặc Nghị Phàm – Cameron, chị thật sự đã không thể nhớ rõ người này sao?” Lâm Duyệt dừng ở cô hỏi.
“Không nhớ rõ, sự tình trước kia chị cơ hồ cũng không nhớ rõ.” Diệp Giai xin lỗi mở miệng nói, trước kia bản thân cô rốt cuộc trải qua những chuyện gì, cô thật sự rất ngạc nhiên!
Lâm Duyệt sau một lúc lâu do dự, thẳng đến khi Diệp Giai nhịn không được thúc giục mới nghiêm cẩn mở miệng nói: “Hai người trong lúc đó đã từng phát sinh chuyện gì thì em không biết, chính là đột nhiên có một ngày… Em bị người ta đưa đến biệt thự của Mạc Lặc Nghị Phàm, thành phu nhân của anh ấy, cũng là mẹ của một đứa bé 2 tuổi.”
“Ý của em là anh ấy đã n