XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

hận nhầm người?” Diệp Giai kinh hãi trừng mắt nhìn nàng.
“Đúng vậy.” Lâm Duyệt gật đầu: “Mạc Lặc Nghị Phàm nhận định em chính là vợ của anh ấy, đã đi tìm em hai năm, đối với người vợ đã mất tích của mình anh ấy vẫn còn tình cảm rất sâu đậm, căn bản không phải như Diệp tổng nghĩ đâu, chị nhất định không nên hiểu lầm theo anh ta.” Nhớ tới ánh mắt luôn mang theo ưu thương của Mạc Lặc Nghị Phàm , nhớ tới nhu tình mỗi ngày hắn đối với bản thân mình, nàng liền cảm thấy Diệp Giai thật hạnh phúc, Mạc Lặc Nghị Phàm thật đáng thương!
Diệp Giai nhẹ nhàng khẽ động khóe môi, lộ ra nụ cười chua sót, khẽ thở dài: “Mặc kệ anh ấy đối với chị thế nào, đều đã là quá khứ rồi, đều đã bị chị lãng quên rồi.”
“Nhưng là anh ấy lại không quên được chị!” Lâm Duyệt lo lắng nói.
Diệp Giai dừng ở nàng thật lâu, hỏi: “Vì sao em lại cứ như vậy khẳng định người kia chính là chị chứ?”
“Bởi vì em không có mất trí nhớ, biết rõ ràng bản thân mình có kết hôn sinh con hay không, mà chị, Diệp tổng nó ba năm trước đây chị bị một sát thủ bắt đi, một năm sau thời điểm tìm được chị, chị đã bị bệnh, hơn nữa đã yêu người sát thủ kia rồi.”
“Người sát thủ mà em nói chính là Mạc Lặc Nghị Phàm sao?”
“Đúng vậy.” Lâm Duyệt gật đầu, lập tức nói: “Có lẽ sau khi chị nhìn thấy anh ấy, có thể nhớ ra được gì đó, em không tin một khi đã yêu nhau sâu đậm như vậy mà lại có thể dễ dàng quên đi đối phương được.”
“Chị không có quên anh ấy.” Diệp Giai đột nhiên kích động nói, nhất thời kích động liền nặng nề mà ho lên. Lâm Duyệt vội vàng lấy ly nước giúp cô uống xong, thế này mới tốt hơn chút. Nhưng là trong mắt cô lại dâng lên một màn lệ mỏng, cưỡng chế cảm giác đau lòng nhìn lên trần nhà : “Kỳ thực chị vẫn đều không có quên anh ấy, cơ hồ từng mỗi buổi tối chị đều mơ thấy anh ấy….”
“Trong mộng anh ấy nhất định rất tuấn tú, rất lãnh khốc, đúng không?” Lâm Duyệt gượng ép cười cười.
“Đúng vậy.” Diệp Giai gat đi bi thương trong mắt, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Toàn thân tản mát ra sự cao quý khiến người ta không dám đến gần, tuy rằng không thấy rõ mặt anh ấy, nhưng có thể cảm giác được ánh mắt anh ấy rất lạnh lùng lại mang theo ưu thương. Chậm rãi hướng phía chị đi tới, nhưng là khi mà chị sắp cầm được tay anh ấy, phía sau anh ấy lại xuất hiện một con rồng lửa miệng há lớn đầy máu me, không lưu tình chút nào đem chị nuốt vào trong bụng….”
Lâm Duyệt không tự chủ được giơ tay vỗ vỗ tay cô, biết vậy một trận tóc gáy dựng lên, kinh ngạc nhìn cô,
Diệp Giai thấy nàng bị dọa, mỉm cười nói: “Em đừng sợ hãi, chẳng qua chỉ là mộng mà thôi, nó đã theo chị hơn 2 năm rồi”
“Chị nhớ anh ấy sao?” Lâm Duyệt dè dặt cẩn trọng hỏi.
“Nhớ.” Diệp Giai ngượng ngùng cười cười, nói: “Chị vẫn đều cảm thấy bản thân mình thật chung tình nha, lại có thể động tâm với một anm nhân huyễn hoặc chỉ xuất hiện ở trong mộng, lại không thể tưởng được, nguyên lai anh ấy thực sự có tồn tại.”
Lâm Duyệt nhịn không được cầm lấy tay cô, nhìn vẻ mặt thống khổ của cô nói: “Chị yên tâm đi, em sẽ giúp chị trở lại bên cạnh Mạc Lặc Nghị Phàm .”
“Em thương anh ấy sao?” Diệp Giai đột nhiên hỏi,.
“Ai?” Lâm Duyệt sửng sốt.
“Mạc Lặc Nghị Phàm — Cameron.” Diệp Giai nghiêm trang nhìn nàng, thấy nàng một mặt ngạc nhiên, rộng lượng mở miệng nói: “Bệnh của chị mãi không thể tốt lên được, cho dù là gặp được anh ấy, cũng chỉ có thể là lại hại anh ấy, liên lụy anh ấy.”
Lâm Duyệt rốt cục đã hiểu ý tứ của cô, nếu cô ấy yêu Mạc Lặc Nghị Phàm, như vậy cô có thể lựa chọn tiếp tục ở nơi này, thẳng đến ngày nào đó ra đi. Lâm Duyệt trong lòng đau xót, cảm động thiếu chút nữa rơi lệ. Tim chấn động, kiên quyết nói ra hai chữ: “Không thương.”
“Vì sao?” Diệp Giai có chút khó có thể tin hỏi, nam nhân ưu tú như vậy, nàng thật sự không thương sao? Nếu quả có người có thể thay thế hạnh phúc của cô, có thể thay thế cô mang lại hạnh phúc cho người trong mộng kia, như vậy, cô nguyện ý vĩnh viễn chỉ yêu trong mộng mà thôi.
Lâm Duyệt miễn cưỡng cười đùa nói: “Bởi vì em vẫn là một học sinh trung học, bởi vì đời này anh ấy chỉ yêu một mình chị, bởi vì… Tóm lại, thiệt nhiều nguyên nhân….”
“Cám ơn em.” Diệp Giai cảm kích nắm lấy tay nàng, động tình nói: “Chị thật sự không nghĩ tới trong cuộc đời này của chị còn có thể nhìn đến người thứ hai, mà người đó có bộ dáng giống mình như đúc chính là em, em đã mang đến cho chị động lực để tiếp tục sống”
“Không cần cảm tạ em, em chỉ là muốn thoát khỏi loại cuộc sống thế thân này thôi.” Lâm Duyệt nói ra mỗi một chữ, trong lòng đau như kim châm vào tim!
Diệp Giai nở nụ cười, Lâm Duyệt nỗ lực nuốt nước mắt hướng vào trong bụng, cũng cười. Loạng choạng đứng lên, nói: “Em đi về trước, Nghị ca ca thấy em trở về quá muộn sẽ lo lắng.” Nàng không muốn hắn phải lo lắng, lại càng không nghĩ muốn tiếp tục lưu lại, bởi vì nàng sợ bản thân ngốc thêm một lúc nữa liền sẽ khóc lên mất!
“Anh ấy đối xử với em thật tốt!”
“Mỗi một chuyện mà anh ấy làm cho em, đều là làm cho chị.” Lâm Duyệt mỉm cười nói ra cái sự thật này.
“Em về đây.” Lâm Duyệt nói xong rồi đi ra n