Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
goài, đứng ở ban công lầu hai nhìn xuống, hai chân hơi hơi có chút như nhũn ra. Nhưng cũng rất nhanh áp chế xúc động. Nếu từ đây mất đi Mạc Lặc Nghị Phàm cùng tiểu Thư Tình, nàng còn có thể giống như trước đây vô lo vô nghĩ được sao?
“Không phải sợ, dũng cảm một chút.” Bên tai truyền đến một thanh âm ôn nhu, nàng hơi hơi quay đầu, liền tiếp xúc đến ánh mắt mỉm cười của Diệp Giai.
“Em vẫn luôn thực dũng cảm.” Lâm Duyệt tặng cho cô một nụ cười tươi rói, hai cái giò run càng thêm lợi hại, mắt nhắm lại, tim đập ình ình, túm lấy dây thừng liền hướng dưới lầu tụt xuống.
Cái mông vững vàng mà nện xuống mặt đất, Lâm Duyệt nhỏ giọng xuýt xoa một tiếng, ngẩng đầu trừng mắt nhìn Diệp Giai đang tươi cười hoạt bát trên lầu hai. Không để ý đến bộ dáng tơi cười của cô, cả giận nói: “Chị là cố ý đi?”
Diệp Giai xua tay tỏ vẻ vô tội, một cửa sổ phía bên kia của biệt thự bỗng nhiên sáng đèn, cô kinh ngạc cả kinh sau đó cuống quít hướng bên trong bỏ chạy.
Lâm Duyệt cũng không hàm hồ, xoay người liền trốn đi.
Một đường lái xe trở lại Bạn Sơn biệt thự, nước mắt Lâm Duyệt chảy như suối, ở thời điểm xe dừng lại, nàng không thể không cúi đầu đem nước mắt lau khô, thay bởi biểu tình bình tĩnh xuống xe, đem xe giao cho một người lái xe bên cạnh.
Lưu Tuyết cùng tiểu Thư Tình ở lầu một chơi thật vui vẻ, nhìn đến Lâm Duyệt , tiểu Thư Tình giơ một chiếc máy bay cỡ vừa đến trước mặt Lâm Duyệt, khoái hoạt kêu: “Mẹ, mẹ xem, đây là Tiêu Thiên Kỳ đưa cho con.”
“Không phải là con được thưởng sao?” Lâm Duyệt xoay người đem nó ôm vào trong lòng, miễn cưỡng cười vui nhìn nó, đứa nhỏ này đáng yêu tựa như thiên sứ, nhưng là, lại không phải là của nàng, nàng không thể cố chấp chiếm lấy nó!
“Không phải, là nó đưa cho con.” Tiểu Thư Tình lớn tiếng sửa đúng nói.
Lưu Tuyết ở một bên cười nói: “Lâm Duyệt, bảo bối nhà cậu thật có tiền đồ nha, mới hai tuổi đã biết dụ dỗ tiểu nam hài rồi, di truyền thực đáng sợ nha….”
“Cậu thiếu việc đâu mà ở đây nói móc mình.” Lâm Duyệt nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại, trừng mắt nhìn cô liếc mắt một cái. Cảm giác ánh mắt lại muốn ẩm ướt, mọi người trên toàn thế giới này đều đem nàng trở thành Cameron phu nhân, nhưng là sự thật đâu? Nàng chỉ là người thế thân mà thôi!
Một nữ giúp việc từ trên lầu đi xuống dưới, đứng ở bên cạnh Lâm Duyệt cùng tiểu Thư Tình, cung kính nhìn nàng nói: “Thiếu phu nhân, thiếu gia kêu ngài đến phòng trên lầu hai một chuyến.”
“Ân, đươc.” Lâm Duyệt không cảm thấy ngoài ý muốn chút nào vỗ vỗ đầu tiểu Thư Tình nói: “Bảo bối, không được chơi nữa, một hồi mẹ cùng con đi ngủ.”
“Nga.” Tiểu Thư Tình ngoan ngoãn đáp lại, Lâm Duyệt khi đó mới chạy lên lầu, một mình lái xe trốn đi, nàng chắc chắn sẽ bị Mạc Lặc Nghị Phàm nhắc nhở nên đã sớm chuẩn bị.
Thư phòng lầu hai, Mạc Lặc Nghị Phàm đứng ở bên cửa sổ nhìn chăm chú vào hoa viên lầu một, từ nơi này vừa khéo có thể nhìn đến hướng cửa chính. Sở dĩ hắn liếc mắt một cái liền nhìn đến Lâm Duyệt đã trở lại, tâm tình lo lắng một buổi tối cuối cùng cũng buông xuống.
Hai chân xoay lại, quay mặt không chút thay đổi nhìn chăm chú vào Lâm Duyệt, Lâm Duyệt trong lòng kinh ngạc bình ổn tâm tình xong, nhẹ giọng kêu: “Nghị ca ca, anh tìm em có chuyện gì sao?”
Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn chăm chú vào nàng, thật lâu sau mới lạnh nhạt nói: “Không có gì, chính là muốn nhìn em một chút được không.”
“Đó là bởi vì anh không có nhìn thấy thân thể của chị ấy.” Lâm Duyệt không chút nào sợ hãi nhìn hắn, đôi mắt lại ngập nước, tận lực dùng ngữ khí bình tĩnh nói với hắn: “Nghị ca ca, chị ấy kêu Diệp Giai, hai năm trước bởi vì yêu một vị sát thủ, cũng bởi vì sinh bệnh, bị người ta nhốt ở trong biệt thự vẻn vẹn hai năm….”
“Anh không có hứng thú nghe chuyện xưa của người khác.” Mạc Lặc Nghị Phàm lớn tiếng đánh gãy lời của nàng, trừng mắt với nàng nói: “Anh chỉ muốn biết em cùng Diệp Tường Phi trong lúc đó rốt cuộc là quan hệ gì!”
“Em cùng Diệp tổng?” Lâm Duyệt ngạc nhiên hỏi, nàng cùng Diệp Tường Phi làm gì có quan hệ gì chứ, hắn vì sao hỏi như vậy chứ? Đột nhiên nghĩ đến hình ảnh Diệp Tường Phi cường hôn bản thân mình, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hơi nóng lên. Nàng biết, Diệp Tường Phi là có hảo cảm với nàng nha.
Chẳng qua là không biết hảo cảm của hắn đối với nàng, là chân thật, hay vẫn là thế thân của Diệp Giai. Đột nhiên phát hiện bản thân mình thật đáng thương, luôn sống dưới bóng ma của Diệp Giai, luôn là thế thân của cô ấy.
“Em với anh ta không có quan hệ gì hết.” Lâm Duyệt lắc đầu biện giải nói, cho dù quyết định muốn đem vị trí Cameron phu nhân trả lại cho Diệp Giai, nàng cũng không muốn để cho Mạc Lặc Nghị Phàm hiểu lầm bản thân là cô gái tùy tiện nha.
Mạc Lặc Nghị Phàm cũng là một mặt không tin nhìn nàng, ghen tuông mười phần hỏi: “Nếu không có, lần trước vì sao lại đi cùng hắn đến Thủy Loan biệt thự? Đừng nói với anh là em vì nhìn cái cô Diệp Giai gì đó, anh không tin chỉ đơn giản như vậy đâu!”
“Nhưng sự thật là như vậy, anh không tin em có thể có biện p