XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mèo Hoang

Mèo Hoang

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1342232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.

là Lính đánh thuê, cho dù về sau, chuyện này có bị đồn thổi ra ngoài cũng khó tránh khỏi mang chút hương vị ngọt ngào.
Chỉ là người phụ nữ này thoạt nhìn có vẻ trầm mặc, hướng nội nhưng khi nhìn bọn họ lại để lộ một nụ cười cẩn thận, rụt rè. Nếu không phải trực tiếp nhìn thấy, gã thật không dám tin cô chính là người sắp đặt cái bẫy này…
Tiểu Hắc lại chỉ nhìn ra khoang thuyền phía sau, cảm thấy đau lòng không dứt với đống linh kiện phế liệu kia. Lính đánh thuê tuân thủ theo chế độ tư hữu tài sản. Máy bay chiến đấu vốn là tài sản lớn nhất của hai gã, nhưng bởi ảnh hưởng của lực từ, máy bay chiến đấu của bọn họ không thể rời khỏi tinh cầu kia. Thế nên, bọn họ làm nổ của người ta một cái máy trạm đơn giản thì bây giờ, người ta phá hủy lại của bọn họ một chiếc máy bay chiến đấu? Thật lỗ quá!
“Này, cô tên là gì?” Nhị Cầu nhìn chằm chằm vòng eo thon gọn của cô gái. “Cũng phải nói cho tôi biết là tôi đã bại dưới tay ai chứ?”
Cô gái không quay đầu lại, đáp: “Anh chỉ cần biết rằng, sau này đừng có động vào bất cứ thứ gì của Chiến Hoàng nữa là được!”
“Ồ!” Nhị Cầu nheo mắt, nói. “Vậy nghĩa là vẫn có thể cướp từ những pháo đài vũ trụ khác ư?”
Dường như cô gái vừa mỉm cười. “Trung úy, chúng tôi đâu ôm đồm được nhiều như vậy?”
Nhị Cầu liền nghĩ cô gái này rất biết tiến lùi, hơn nữa, cũng không ngốc nghếch giống đám quân Liên minh kia, gã hưng phấn nói. “Được, Nhị Cầu tôi đáp ứng cô, tôi sẽ nói với các anh em, sau này sẽ không động tới Chiến Hoàng nữa.” Rồi gã chớp chớp đôi mắt. “Bé con à, em rất thông minh, liệu em có nhã hứng gia nhập đội quân Lính đánh thuê bọn anh không?”
Khi nghe thấy câu này, đôi tay đang điều khiển máy bay của cô rõ ràng khựng lại. Thiếu úy Lưu Khiết ngồi cạnh khẽ quát: “Đừng có mơ! Trung úy là quân nhân ưu tú nhất Chiến Hoàng của chúng ta, tuyệt đối sẽ không bao giờ thông đồng với các người làm bậy đâu!”
Nhị Cầu căn bản không thèm để ý đến cậu ta, cười khà khà, nói: “Có ai chưa biết đến danh tính lính đánh thuê bọn tôi chứ, người nào người nấy đẹp trai, phóng khoáng, cơ thể khỏe mạnh, dẻo dai. Tất thảy phụ nữ ở thành phố Tự Do này đều mơ ước được cùng lính đánh thuê phong lưu một đêm. Cô em đi theo bọn tôi làm cô dâu hằng đêm, so với mấy tên ngốc này, bọn tôi tuyệt đối mạnh mẽ hơn nhiều.”
Lưu Khiết lập tức giận tím mặt, muốn mắng chửi Nhị Cầu một trận nhưng nghẹn họng hồi lâu mà không sao mở miệng được. Đúng lúc này, Trung úy bỗng nhiên xoay người, nhìn đám Nhị Cầu, cười tươi tắn. Cách lớp mặt nạ bảo hộ, dung nhan của cô gái này không được tính là nghiêng nước nghiêng thành nhưng khuôn mặt xinh xắn, thuần khiết lại khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm áp và thân thiện. Đặc biệt là đôi mắt sáng ngời, tựa một đầm nước hồ sâu được chiếu rọi bằng muôn vàn ánh sao.
Nhị Cầu và Tiểu Hắc nhất thời đều ngây ngẩn ngắm nhìn.
Nhưng đúng lúc này, cô gái khẽ nhấc ngón tay lên, ấn một cái…
“A!” Nhị Cầu và Tiểu Hắc hét toáng lên, tiếng hét vang vọng khắp cabin. Ba người có mặt tại đây đều không thể tin vào những gì mắt mình đang nhìn thấy!
Đã bị ném ra ngoài! Cô gái ném hai tên Lính đánh thuê đó ra khỏi cabin! Tuy đã đội mũ bảo hộ, mặc đồ du hành vũ trụ thì không còn nguy hiểm tới tính mạng, nhưng hành động của cô thực sự quá đột ngột! Đột nhiên mở cửa khoang, đột nhiên nghiêng thân máy bay, khiến bọn họ đột nhiên mất thăng bằng mà ngã xuống!
Áp suất bên trong buồng điều khiển cùng nhiệt độ và lượng oxy dần khôi phục trạng thái ổn định. Lưu Khiết ngơ ngác nhìn hai bóng người trôi lơ lửng trước đầu máy bay, mặt hai người họ tái xanh tái dại, hết sức hoảng loạn.
Lúc này, giọng nói ngọt ngào của vị Trung úy ngồi bên bỗng vang lên: “Thiếu úy, đây mới đúng là trả thù chứ!”






Thành phố Tự Do
Để hai gã Nhị Cầu và Tiểu Hắc trôi nổi giữa không trung chừng mười phút, Trung úy mới lệnh cho Lưu Khiết “vớt” từng người lên. Lần này, bọn họ ngồi rất nghiêm chỉnh, yên tĩnh cho tới tận lúc máy bay đáp xuống Chiến Hoàng. Đội quân Lính đánh thuê nhận được tin, liền sốt ruột đứng đợi ở boong tàu Chiến Hoàng từ sớm. Lúc máy bay hạ cánh, Nhị Cầu không nói một lời, dẫn Tiểu Hắc quay đầu, bước nhanh về phía máy bay của đồng đội, rời đi.
“Trung úy, có khi nào bọn chúng sẽ thất hứa không?” Lưu Khiết nhìn theo bóng chiếc Báo Săn của quân Lính đánh thuê đi xa dần.
“Không đâu!” Trung úy lẳng lặng đáp. “Tuy Lính đánh thuê vô liêm sỉ thật nhưng vẫn có thể coi là trọng chữ tín. Hơn nữa, tôi đã ghi âm lại toàn bộ cuộc đối thoại trên đường về đây rồi.”
“Trung úy!”
Cô ôm bên má rát như phải bỏng, ngẩng đầu nhìn, thấy rõ người vừa tới. Đó chính là Thượng tá Hứa Minh Trạch - người được điều đến Chiến Hoàng nhậm chức Hạm trưởng nửa năm trước đây. Anh ta xuất thân con nhà quan, tốt nghiệp đại học, trước kia từng làm tham mưu trong bộ tác chiến của quân Liên minh. Nhưng kể từ lúc anh ta đến Chiến Hoàng này, chưa giây phút nào Tô Di cảm thấy thoải mái, dễ chịu.
“Trung úy!” Gương mặt gầy gò của Hứa Minh Trạch tái mét.