Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342179

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.

xa chủ nhân mấy thước, ánh mắt lạnh lùng tận xương tủy quét qua một vòng, xác định đã không còn ai có thể uy hiếp sự an toàn của chủ nhân nữa lúc này mới nhanh chân đuổi theo.
La Lạc vẻ mặt vẫn đen tối như thế, còn Jerry cũng nhặt khẩu súng lên nhìn ngắm.
"Lão đại, Mr. Đường vẫn Cool như vậy, hình như thật sự tức giận rồi, nhưng thật may mắn hắn cũng không động thủ gì ...ngài nói xem tiểu Cẩm Sắt đáng yêu đó có thể bị hắn nuốt vào bụng hay không?" Jerry không tâm không phổi một bên đặt khẩu súng trong tay xuống bàn, một bên hướng về phía La Lạc tề mi lộng nhãn vui vẻ nói.
"..."
"Ôi, thượng đế phù hộ cho cô ấy, Cẩm Sắt đáng thương đầu tiên bị lão đại lừa gạt và đe dọa, bây giờ lại bị đại nhân vật phản diện là Mr. Đường mang đi, .... chậc chậc, nhất định rất sợ hãi!" Dường như không thấy được lão đại nhà mình đã bùng nổ tới cực hạn, Jerry một tay ôm má, khoa trương hô to như đang đóng phim.
"... Jerry, cái miệng chết tiệt của cậu còn phun ra một chữ nữa, tôi cam đoan với thượng đế, cậu và Nick thiên nhân vĩnh cách." (cách biệt ko thể gặp lại ấy mà)
"..."
Ba người cứ như vậy đi ra khỏi cửa lớn của "Tòa nhà Rome" không người ngăn trở vô cùng thuận lợi , chui vào chiếc Mescedes màu đen kiêu ngạo trên đường kia.
quá trình này Đường Lưu Nhan vẫn duy trì tư thế ôm ngang Lâm Cẩm Sắt.
Cho đến lúc vào được trong xe, vài lần từ chối phí công không có kết quả, Lâm Cẩm Sắt mới cắn răng mở miệng gầm nhẹ nói, "Ngài buông ra đi!"
Nhưng Đường Lưu Nhan lại càng ôm cô chặt hơn, rất nhanh, giống như muốn khảm cô vào chính thân thể của mình.
Sau một lúc lâu, hắn thản nhiên nói, "Tôi không buông." NGữ khí kia rõ ràng rất bình thường, nhưng nghe kĩ lại giống như đứa trẻ đang làm nũng, "Buông ra, em lại muốn bỏ chạy."
Khí lực hắn lớn kinh người, Lâm Cẩm Sắt bất đắc dĩ, đánh phải để cánh tay thật dài của hắn khóe chính mình lại.
Cô cau mày, cười khổ, "Nhan công tử, làm sao tôi có thể thoát khỏi lòng bàn tay ngài chứ?" Lúc trước cô từng nghĩ chuyện mình hợp tác cùng La Lạc không thể nghi ngờ chính là loại chuyện ngu ngốc tới cực điểm... tên La Lạc kia bất quá chỉ là đang lợi dụng cô mà thôi.
Oán giận đối với hắn đã khiến cô thiếu chút nữa mất sự tự tin, luôn tự hào về bản thân mình.
Cô là một người phụ nữ thù hận rất lâu, người khác đối tốt cô, cô không chắc chắn sẽ nhớ rõ nhưng ai làm chuyện xấu với cô , cô luôn nhớ rõ từng chút từng chút , ghi hận trong lòng, chờ một ngày nào đó cô sẽ trả lại cho họ gấp đôi. Ngô Ưu từng đối với loại "phẩm chất bất lương" này của cô cười nhạt, cô ấy nói, "Lấy sai lầm của người khác tự trừng phạt bản thân, Cẩm Sắt, tội gì phải làm thế?"
Nhìn cảnh ngộ bây giờ của mình, một câu của Ngô Ưu đúng là thành sấm rồi.
....không phải sao?
Bất quá chỉ vài câu nói của Đường Lưu Nhan, cô tới giờ vẫn nhớ kỹ, không chỉ có tra tấn chính mình, còn đang tra tấn cả hắn nữa. Được lắm, ăn trộm gà không thành còn mất thêm cả nắm gạo, việc gì cũng chưa làm được, ngược lại còn gặp họa nữa.
Cô nặng nề thở dài, tâm tình buồn bực đem ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, hình ảnh ngoài đó lướt qua rất nhanh, lướt qua trên khuôn mặt trơn bóng trắng nõn của cô, lông mi dày và dài giống như đôi bướm bay đến trú chân trên đôi mắt cô.
Đường Lưu Nhan nhìn cô, nhìn rất lâu, gần như mê muội .
Hàn Húc xuyên qua kính chiếu hậu nhìn được một màn này , nhíu mày.
Cứ như vậy, trong xe trầm mặc rất lâu, cho đến khi Lâm Cẩm Sắt từ trong suy nghĩ phục hồi lại tinh thần, mới phát giác ánh mắt người nào đó vẫn không di chuyển, sâu đậm nhìn cô.
Trong đồng tử có một tia sáng, giống lửa, lại trong veo như gợn nước.
Mặt cô không khỏi nóng lên, mở mắt tránh đi tầm mắt của hắn, khí thế người này quả là mạnh mẽ "Ngài nhìn gì thế?"
Đường Lưu Nhan chớp mắt, cười nhìn cô, trả lời: "Nhìn em đó."
"..." Lâm Cẩm Sắt nhất thời nghẹn lời, không nói tiếp nổi. Rõ ràng đã biết đáp án này, nhưng không ngờ hắn lại không ngại ngần gì mà nói thẳng ra như thế, không có nửa điểm xấu hổ, hợp tình hợp lí như thế, giống như việc hắn nhìn cô là một việc đương nhiên chả có gì phải che giấu.
Nhưng không nói gì thì lại có vẻ càng xấu hổ hơn, vì thế cô nghĩ thật kĩ rốt cục cũng tìm được đề tài, nói "Bây giờ đi đâu vậy?"
Không có người trả lời.
Hàn Húc nhấn chân ga mạnh thêm chút nữa, tiếp tục trầm mặc lái xe.
Cô kỳ quái di chuyển tầm mắt, đã thấy Đường Lưu Nhan nhẹ nhõm dựa vào lưng ghế da, đôi mắt kiều mị nhắm hờ, lông mi nhẹ nhàng chớp xuống, làm phát ra một tia sáng kì dị. Như đang ngủ, nhưng lại như không ngủ.
Cô nhíu mày, không biết tại sao, trong lòng cảm thấy như có gì đổ vỡ, cực kỳ không thoải mái. Một lát sau, cô thở dài, đang định mở miệng, Đường Lưu Nhan đã mở mắt ra, đôi mắt chớp động, tiếng cười khẽ, hơi mỏi mệt truyền đến: "Cô bé, đều là em làm hại, lúc này lại còn lăn qua lăn lại giày vò tôi nữa chứ."
Cường hôn
Xe chạy một đường đi tới bệnh viện.
Đây là bệnh viện cao cấp nhất trên đảo Sicilia của Italia. Cảnh vật êm ả, bầu không khí yên tĩnh.
Bác sĩ, y tá mặc áo blou


XtGem Forum catalog