Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2181 lượt.
se trắng vội vã đi lại trên hành lang.
Trong không khí tràn ngập mùi thuốc.
Lâm Cẩm Sắt ngồi trên ghế ngoài hành lang, ánh mắt khóa chặt cánh cửa trắng của phòng VIP, ánh sáng quá mức nhìn lâu cho nên ánh mắt cũng trở nên đau nhức.
Đã hơn ba tiếng trôi qua .
Một lúc rất lâu sau, cô nghiêng mặt nhìn về phía Hàn Húc cách đó không xa, đang dựa vào vách tường, đứng yên bất động, vẻ mặt không chút thay đổi, có chút ngượng ngùng có chút nghi hoặc, suy nghĩ trong chốc lát, cô hơi hắng giọng, cuối cùng chậm chạp nói: "Hắn... Rốt cuộc làm sao vậy?" Trong đầu vẫn luôn nhắc đi nhắc lại câu nói có vẻ kì lạ của Đường Lưu Nhan khi trên xe "Đều do em làm hại", một câu nói không hề rõ ràng như thế khiến cô hoảng sợ, trái tim không thể an ổn.
Hàn Húc xoay qua nhìn về phía cô, một đôi mắt băng hàn không hề có độ ấm, khóe miệng cong cong, hắn không nói gì, chỉ ném cho cô một ánh mắt hững hờ, sau đó lại quay đầu nhìn về phía cánh cửa luôn đóng chặt kia.
Lâm Cẩm Sắt trừng mắt nhìn khuôn mặt quay đi của hắn, tức giận, kẻ cơ bắp này, vẫn còn không tiến bộ như thế, không lịch sự gì hết, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, không hề có phong độ gì cả ...đúng là thuộc hạ của người nào đó!
Cô đem ngọn lửa tức giận đang lan tràn đặt trên người Đường Lưu Nhan ở trong phòng bệnh "Sống chết còn chưa rõ" kia.
Đúng vậy, sống chết còn chưa rõ.
Khi ở trên xe Lâm Cẩm Sắt luôn chú ý đến sắc mặt tái nhợt của hắn, loại tái nhợt này là do mất máu gây nên, hô hấp cũng dồn dập mà mỏng manh hơn, nghĩ đến tình trạng lúc đó, cô nghĩ nếu hắn không phải người có ý chí kinh người chưa chắc đã chịu đựng được mà tới bệnh viện ấy chứ.
... Hắn rốt cuộc có nguy hiểm gì không?
Tâm hoảng ý loạn, cô rốt cuộc không thể ngồi yên nữa, đứng lên khỏi ghế rồi thong thả bước đi, trong lòng có một loại bồn chồn rất khó hiểu, giống như ở nơi sâu nhất trong lồng ngực có một loại khát vọng nào đó sắp bị tan vỡ.
Khi cô không yên ổn mà đi đi lại lại, Hàn Húc cuối cùng cũng không thể chịu đựng được cô cứ ẩn ẩn hiện hiện trước mặt hắn, môi mím chặt, cau mày, nặng nề nói, "Lâm tiểu thư, cô còn nhớ rõ phát súng mà cô tặng đại ca khi đó chứ?"
Vừa nghe câu hỏi này, Lâm Cẩm Sắt nhanh chóng dừng bước chân, ngạc nhiên nhìn về phía Hàn Húc.
Hàn Húc thấy sắc mặt cô thay đổi, khuôn mặt lại trầm xuống, lạnh giọng nói: "Chỉ sợ rằng Lâm tiểu thư đã quên hết rồi phải không? Nhưng việc viên đạn kia đã xuyên qua trái tim đại ca, đây là sự thật." Hắn không tiếp, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô, còn nói thêm, "Đại ca không phải thần tiên, cơ thể cũng không phải làm bằng sắt ... hơn nữa hôm nay vì cô..." hắn không cần nói thêm nữa, có một số việc, rõ ràng quá lại không tốt.
Lâm Cẩm Sắt không phải con ngốc, cô tất nhiên đã hiểu lời nói của Hàn Húc.
Không trách được Hàn Húc lại dùng ánh mắt chán ghét như vậy để nhìn cô. Có thể vì hận cô, trong lòng hắn đã rõ ràng, Đường Lưu Nhan bây giờ trở nên như vậy, đều là do cô làm hại.
... nhưng hình như không có ai nhớ năm đó cô đã bị lừa gạt và tổn thương bao nhiêu? Những thứ đó cô hao phí tâm lực bao năm mới có được, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủn tất cả những thứ thuộc về cô đều bị hủy hết, bao gồm cả sự nghiệp, còn có cả tình yêu chưa kịp lại nẩy mầm đã chết đi nữa.
Hắn phải bồi thường cho cô thế nào đây?
Đường Lưu Nhan người đàn ông xảo quyệt này, luôn mơ hồ như thế, dễ dàng khiến cô từ ngây ngốc biến thành nạn nhân.
Cô căm giận nghĩ, nhưng từng thứ cảm giác lạ cứ xuất hiện trong đầu cô, vui có giận có, lại có cả chút buồn đau thẩm thấu vào lục phủ ngũ tạng, thổi quét tới mọi ngóc nghách trong cơ thể, không hề dối trá, nhưng cảm giác kia thực sự đang tồn tại trong cô .
Thật lâu sau, cô cúp mi mắt xuống, lầm bầm lầu bầu, lại thì thào thấp giọng nói với Hàn Húc: "Tôi không biết hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì."
Hàn Húc lạnh lùng nhếch môi một cái, ánh mắt lạnh lùng cứng rắn sâu thẳm nhìn về phía cô, một lát sau, hắn thản nhiên mở miệng nói, "Lâm tiểu thư, đó là bởi vì cô không hề có trái tim."
"Nói gì thế?" Cô nghĩ bản thân mình đang nghe nhầm , vì thế nhíu mày hỏi.
Trả lời cô là một tiếng hừ lạnh.
Cách trả lời khó hiệu, lại mang thêm một tội danh nữa, trong lòng Lâm Cẩm Sắt nghẹn ứ, nhìn thấy dáng vẻ Hàn Húc cô lại cảm thấy quẫn bách đến cực điểm, hơn nữa còn có khuôn mặt người đang ở đó không biết sống chết thế nào... trong lúc này lòng cô rất không thoải mái cũng không muốn nghĩ nhiều nữa, cho nên bước ra ngoài hít thở không khí.
Nhưng bàn chân vừa mới nhấc lên được có một nửa, chỉ đã thấy cánh cửa màu trắng luôn luôn đóng chặt kia bị mở ra , một người đàn ông mặc áo blouse trắng, đại khái khoảng gần bốn mươi tuổi, nho nhã thanh tú bước ra, giọng nói của anh ta rất ôn hòa, khiến lòng người yên ổn, "Lâm tiểu thư xin dừng bước."
Anh ta mỉm cười nói với cô, "Nhan ở bên trong, anh ấy muốn gặp cô."
Lâm Cẩm Sắt do dự vài giây, người đàn ông kia cũng cực kì kiên nhẫn chờ đợi cô, ánh mắt nhìn cô từ đầu đến cuối vẫn luôn nhu hòa thật khác biệt so với ánh mắt luôn gợn sóng mang theo khí ph