Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.

Sắt lững thững đi tới chiếc xích đu mà ngay khi mới vào cửa cô đã rất ấn tượng, điều chỉnh vị trí, thích ý tiến lên.
Khẽ dùng lực một chút, xích đu bắt đầu chuyển động nhẹ nhàng.
Có cơn gió thổi qua mặt.
Nhìn qua cửa sổ sát đất mở toang kia, có thể nhìn thấy bầu trời đen kịt kia có vài chấm sáng nho nhỏ.
Lúc trước có uống một chút rượu, lúc này Lâm Cẩm Sắt cảm thấy mọi dây thần kinh trong cơ thể đều bị một loại cảm giác trôi nổi không có không khí vây quanh.
Xích đu lên lại xuống, ngay khi cô suýt nữa buồn ngủ tới mức gục xuống, ngoài cửa truyền đến một tiếng động rất nhẹ.
Đôi mắt mị hoặc của cô mở lớn, nhìn lại phía đó, Đường Lưu Nhan đang lách người đi vào phòng.
Khuôn mặt sáng sủa, hai mắt rạng rỡ như bầu trời đầy sao.
"Tôi tưởng em đang ngủ."
Đầu Lâm Cẩm Sắt đã hoạt động, hừ hừ trả lời, "Tôi không say." Ít nhất là bây giờ cô cảm thấy của mình rất tỉnh táo.
"Thật không? Cho tôi kiểm tra một chút." Trong tiếng cười mang theo sự ôn nhu và hứng thú, trong nháy mắt hắn đã đến trước mặt cô, thừa dịp cô còn chưa kịp phản ứng, đôi môi bạc đã áp chế rất nhanh!
ĐÚng lúc đầu Lâm Cẩm Sắt lệch khỏi quỹ đạo, còn chưa kịp tránh đi, đôi môi đã bị hắn chiếm lấy.
Cô vừa thấy đôi môi hơn động, lập tức phản xạ có điều kiện dùng sức đẩy hắn ra ... "Đường Lưu Nhan, ngài không cần thô bạo như vậy!" Thở dốc thật mạnh, ngực phập phồng kịch liệt, Lâm Cẩm Sắt hơi liếm môi, thế mà lại cảm nhận được mùi máu tươi, nói vậy môi lại bị rách rồi, đôi mắt lập tức hung hăng quét về phía người đàn ông mỗi lần hôn cô đều rất hung ác này! Hắn muốn tìm bất mãn sao? Hay là bất mãn với cô?
Cô cứ hung dữ như vậy, chán ghét trừng hắn.
Đáng tiếc là cô đang ngồi, trên vị thế không được tốt cho lắm, khiến cho khí thế của cô bị giảm đi không ít.
Ánh mắt Đường Lưu Nhan tối sầm lại, nhưng chỉ nhẹ nhàng cười, phảng phất giống như hoa xuân nở rộ... sau đó, mở miệng chính là loại khẩu khí ngả ngớn tùy ý này: "Không có cách nào cả, em luôn làm cho tôi không khống chế được chính mình."
Lâm Cẩm Sắt nghe xong cười lạnh trong lòng.
Nói hay thật! Nếu là người phụ nữ bình thường, nhất định đã bị lời nói dối siêu đẳng này của hắn làm cho vui vẻ lắm đây!
Rõ ràng là hắn hoàn toàn được lợi, lại cứng rắn muốn biến cô thành người hưởng lợi.
Thật là một người đàn ông xấu xa.
Dừng một lát, cô hừ hừ cười, "Nhan công tử quá đề cao tôi rồi, nếu tôi thực sự có bản lĩnh đó, làm sao có thể bị ngài chơi đùa xung quanh? Nếu ngài thực sự coi tôi là đồ chơi ... tôi nghĩ còn có rất nhiều người đề nghị được mắc câu...vậy mời ngài thả tôi đi." Nói xong, cô thở ra một hơi thật sâu.
Nói ra rồi. Cuối cùng cô cũng đem được áp lực rất lâu đè nặng trong lòng mà nói ra rồi!
Đường Lưu Nhan mím môi nhìn cô chăm chú, đồng tử sâu thẳm sáng rõ mà u ám, giống như giếng nước hoa đào ngàn thước.
Đúng lúc Lâm Cẩm Sắt bị trầm mặc sự trầm mặc của hắn ép tới mức đã bắt đầu có chút bối rối, cuối cùng hắn cũng chậm rãi mở miệng, vẫn là ngữ điệu thản nhiên như vậy "Lâm Cẩm Sắt, em đừng quên, tôi nói rồi, đời này tôi sẽ không bao giờ buông em ra."
Lâm Cẩm Sắt cười khổ, cả đời, dài như vậy sao... Trò gì nữa đây?
Cô nhắm mắt, giống như muốn áp chế cảm xúc kì lạ dâng lên trong lòng, trong giây lát bất đắc dĩ mở miệng nói, "Đường Lưu Nhan, tôi không phải trẻ con ba tuổi, xin ngài đừng cho tôi một tình yêu hư cấu, tôi không dậy nổi đâu... Cũng không tin ngài có thể cho..." Lời cô còn chưa nói xong, đã bị chiếc hôn mềm nhẹ chặn lại.
"Được rồi, ngoan nào, những lời này tôi không muốn nghe, ngoan..."
Trong cổ họng Lâm Cẩm Sắt nức nở một tiếng, cuối cùng nuốt những lời chưa nói xong xuống, vươn cánh tay ôm lấy cổ hắn.
Lún sâu
Thời gian trôi qua thật nhanh, trong nháy mắt đã là trước một ngày mở phiên toàn của Trần Cảnh Hoa, sở luật sư của Lâm Cẩm Sắt chưa bao giờ bận rộn đến vậy.
Bởi vì không có sự phối hợp của đương sự, mối khủng hoảng lớn nhất từ trước tới nay bắt đầu vây quanh Lâm Cẩm Sắt, cô thi lễ bái lạy bắt đầu tăng ca đến mức ngày đêm chẳng phân biệt được, sưu tập tài liệu liên hệ với những người có liên quan, còn có ý nghĩ khơi thông vụ án.
Mỗi khi hơi thở gấp gáp một chút, cô luôn hận không thể gọi quãng thời gian ngớ ngẩn đã qua
Tốt rồi , tiểu ngôi sao không chịu hợp tác, hơn nữa mấy ngày gần đây đã xảy ra rất nhiều chuyện, làm cho cô có nhiều điều phân tâm...vụ án này có thể thắng hay không, trong lòng cô cũng không chắc chắn...
Ngay khi cô lần thứ N bị vây trong trạng thái khủng hoảng, Trần Cảnh Hoa cuối cùng cũng gọi điện thoại tới:
"Lâm tiểu thư, cô hôm nay rảnh không? Chúng ta nói chuyện." Nói xong dừng một chút, ngữ khí dường như trở nên hơi vội vàng, "Không, xin cô hôm nay bất luận thế nào cũng giành thời gian gặp tôi một chút!"
Hẹn thời gian và địa điểm xong, Lâm Cẩm Sắt cúp điện thoại, cuối cùng cũng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tựa vào ghế da nhắm mắt dưỡng thần, cô bắt đầu tự hỏi trong phiên tòa nên dùng từ ngữ như thế nào để có thể tránh nặng tìm nhẹ...
Một lúc sau, trợ lý Tiểu Vương


Disneyland 1972 Love the old s