Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
thường vừa rồi, chợt nghe thấy có người chào hỏi cô, ngữ khí trêu đùa, "Chị dâu thật lợi hại, không ngờ Nhan công tử của chúng ta cũng bị chị bắt đi, mời nhận của chúng em một ánh mắt sùng bái!"
Sau đó có người mở miệng, lập tức có người hưởng ứng: "Đúng vậy, chị dâu cho tụi em hỏi một chút, rốt cuộc chị dùng cái gì để mê hoặc Nhan công tử của chúng em vậy, haha?"
Những người này thật giống Đường Lưu Nhan, đều là một loại.
Trư bằng cẩu hữu.
Cô không hờn giận mím môi, đừng để ý, cố gắng không đếm xỉa tới sự trêu chọc của họ.
"Chậc chậc, chị dâu nóng tính quá..."
Khi đầu Lâm Cẩm Sắt đã có dấu hiệu muốn nổ tung, Đường Lưu Nhan khẽ cười một tiếng, lúc này mới chậm rãi mở miệng, "Được rồi, các cậu đừng chọc cô ấy nữa, " hắn nắm tay cô thật chặt, ngữ khí của hắn thật ái muội, "Con mèo của ta nhỏ thật nhưng có móng vuốt đó."
Im lặng, sau đó lại ồn ào cười to.
Lâm Cẩm Sắt dưới ngọn đèn mê ly trong quán bar nguy hiểm nhắm mắt lại, ngực phập phồng lên xuống, nhưng một lát sau, ánh mắt cô rất nhanh đã bình tĩnh lại, yên tĩnh như nước chảy .
Tần gia
Cùng mọi người tùy ý nói thêm vài câu, Đường Lưu Nhan sau đó mang Lâm Cẩm Sắt rời khỏi hàng ghế đó, đi vào đại sảnh quán bar tiếp khách mới đến.
Đã có rất nhiều người đến đây, đại sảnh trung tâm của quán bar được chọn làm nơi tổ chức lễ khai trương lần này. Mọi người quần áo sang trọng vui vẻ nói cười chuyện trò với nhau, tiếp viên đặt những khay hồng rượu, Champagne lên tay, không tiếng động xuyên qua mọi người.
Hơn nửa giờ sau, Lâm Cẩm Sắt cảm thấy miệng đã nhanh chóng cứng nhắc .
Dư quang khóe mắt phản cảm liếc qua bàn tay to thon dài vẫn đặt lên khoảng vai trần của cô, người đàn ông này, có phải muốn dùng cách này tuyên cáo quyền sở hữu của hắn chứ?
"Cô bé, chuyên tâm một chút, mỉm cười nào." Cảm nhận được bàn tay trên vai mình khẽ siết chặt, cô phản xạ có điều kiện cong khóe miệng lên, ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy một người đàn ông trên dưới năm mươi tuổi bước vào.
Người đó mặc một bộ trang phục song long đường màu đen thêu hoa, chống một cây quải trượng màu đen khắc rồng, khuôn mặt bão kinh phong sương (trải qua nhiều phong ba sóng gió) góc cạnh rõ ràng, trên má phải gầy yếu là một vết sẹo dài dữ tợn khắc thêm vài phần khí phách ...quan trọng nhất là một loại khí thế được phát ra từ ánh mắt bình tĩnh sáng rõ trí duệ.
Phía sau hắn còn có mấy người đàn ông trang phục màu đen, cao to, mặt không chút thay đổi.
Đúng lúc trong đầu Lâm Cẩm Sắt con đang tìm tòi xem có ấn tượng gì với người này không, chợt nghe thấy tiếng nói của người đàn ông bên cạnh hoà nhã như phong thanh: "Có thể khiến cho Tần lão từ đường xa mà tới đây, thật sự là vinh hạnh của Đường mỗ." Vừa nói xong đã đem cô về phía đó.
Người đàn ông kia tiêu sái bước đi như bay tiến đến, tiếng cười mạnh mẽ như chuông lớn, "Đâu có đâu có, khai trương quán bar mới của Nhan công tử, Tần mỗ làm sao dám không đến chứ?"
Người có thể khiến cho Đường Lưu Nhan không dám chậm trễ...
Lâm Cẩm Sắt nghĩ đến đây, lại nhìn thấy người kia đi đến trước mắt mình, cô cũng mỉm cười, "Xin chào."
Người được gọi là "Tần gia" này vừa nhìn thấy cô, ánh mắt đã gắt gao trói buộc cô.
Một lúc lâu sau, đôi đồng tử đen láy phảng phất ba đào mãnh liệt kia mới dần dần khôi phục lý trí bình tĩnh ban đầu.
Lâm Cẩm Sắt mặc dù bên ngoài không có vẻ gì là thay đổi, nhưng trong lòng lại vô cùng kinh ngạc. Nhìn biểu tình của Tần gia này, dường như người đó biết cô thì phải... Nhưng vì sao một chút ấn tượng của cô với hắn cũng không có?
Trong lòng đột nhiên nảy lên một loại cảm giác cổ quái không thể nói rõ được, cảm giác này khiến cô chỉ muốn nôn.
Bên này Lâm Cẩm Sắt còn đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, Đường Lưu Nhan đã mở miệng: "Cẩm Sắt, đây là Tần gia, đại đương gia của Viêm Bang."Tayhắn đã bất tri bất giác trượt qua thắt lưng tinh tế của cô, lén lút dùng sức một chút, Lâm Cẩm Sắt đau tới mức nhíu mày.
Cô thu mắt lại, mỉm cười dịu ngoan nói, "Tần gia, nghe danh đã lâu." "Nghe danh đã lâu" gì chứ? Cô ngay cả thoáng qua cũng chưa từng nghe thấy.
Đường Lưu Nhan giống như phát ra một tiếng cười khẽ vừa lòng, tiếp tục nói với Tần gia, "Tần gia, đây là Lâm Cẩm Sắt, " dừng một chút, tiếng nói dễ nghe của hắn lại mềm mại, "Người phụ nữ của tôi."
Lâm Cẩm Sắt đã miễn dịch với những tuyên ngôn sở hữu của hắn, cô chỉ hơi nâng mắt, âm thầm quan sát người đàn ông trước mặt đã qua tuổi nửa trăm mà tinh thần vẫn khỏe mạnh như trước này.
Tần gia nghe vậy ánh mắt khó khăn nhìn về phía cô, cô nhanh chóng cười đáp lại.
Tần gia này, thật vô cùng khí phách...
Ngay cả một ánh mắt cũng tràn ngập cường hãn và khí thế uy nghiêm.
Bất ngờ, cô cứ cười nhẹ như vậy, nhưng lại làm cho ánh mắt cùng biểu tình của tần gia trong khoảnh khắc nhu hòa hẳn lên.
Hắn gật gật đầu với cô: "Lâm tiểu thư, xin chào." Lại đem ánh mắt dời về phía Đường Lưu Nhan ở một bên vẫn khí định thần nhàn, ý tứ hàm xúc nói một câu, "Nhan công tử thật may mắn, có thể quen biết Lâm tiểu thư này."
Đường L