Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2020 lượt.

là một nhân vật thật lợi hại. Ngay cả khi Cẩm Sắt đi tới tận Italia xa xôi này, ngay khi chính anh đang có một cơ hội rất tốt để vãn hồi mọi chuyện, hắn lại lập tức xuất hiện .
Người đàn ông này, hắn muốn nắm chặt trái tim Cẩm Sắt, hắn mạnh mẽ ép cô không được phép quên hắn, hắn không cho anh một cơ hội để "thừa dịp ra tay" . Hơn nữa hắn muốn Cẩm Sắt sẽ vì chuyện này cho dù cô có sợ hãi hay không cũng không thể nào quên nổi hắn.
Thật giảo hoạt.
"Hứa Thuyền, anh phải được hạnh phúc ." Suy nghĩ thật lâu, Lâm Cẩm Sắt mới nói ra ý nghĩ của mình. Không, sai rồi, Hứa Thuyền, anh sai rồi, suy nghĩ như vậy chỉ càng khiến anh đau khổ thôi.
Anh từng là điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống của cô, anh tốt đẹp như thế cho nên cô không muốn chính bản thân mình vấy bẩn anh.
Anh phải được hạnh phúc .
Nhưng cô đã không có cái tư cách là hạnh phúc của anh.
Ý nghĩ này ngự trị trong đầu làm cô rất sợ hãi ...đúng là bây giờ cô mới ý thức được một vấn đề ... làm sao cô còn có thể ở bên cạnh chứ? Không thể ở đây nữa , nếu không, tất cả mọi chuyện sẽ không thể kết thúc nổi.
Nếu như vậy chỉ khiến cả hai đau khổ vì tự tra tấn bản thân mình mà thôi.
Chuyện này phải trách em
Có một người dựa vào cánh cửa sổ sát đất ấy nhưng lại đưa lưng về phía cửa chính.
Nghe thấy có tiếng nói, người dựa vào cửa ấy chậm rãi xoay người lại.
Tịch dương như máu. Ánh mặt trời hoàng hôn tiêu sái chiếu vào ánh sáng âm thầm sáng rọi chiếu lên khuôn mặt người nọ.
Một khuôn mặt tuấn tú làm điên đảo chúng sinh, khóe môi vẫn luôn tồn tại một độ cong tựa tiếu phi tiếu quen thuộc.
Hắn mặc một chiếc áo sơmi màu trắng đơn giản được là lượt cẩn thận, tùy ý khoác ngoài một chiếc áo gió màu xám, chiếc quần vải lanh mỏng hưu nhàn, đôi chân thong dài gác lên nhau , bàn tay chống lên má, trong đôi mắt mị hoặc có một thứ ánh sáng thật chói mắt.
Vẫn luôn đẹp như vậy.
Nhìn thấy cô, hắn chẳng hề kinh ngạc, nghiêng đầu cười: "Cẩm Sắt, em vẫn tới gặp tôi sao ."
Lâm Cẩm Sắt bĩu môi, nói, "Vậy cũng là vì mặt mũi của Nhan công tử quá lớn." Khi nói những lời này cô nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng căm giận.
Đầu tiên hắn phá hỏng kế hoạch tiến quân vào thị trường Italia của họ, sau đó lại cố tình để cô biết biết kì thực hắn nắm rất rõ hành tung của cô ...thậm chí là vô cùng rõ ràng từng cử động của cô cứ vậy ngang nhiên đe dọa cô!
Thủ đoạn đó...thật vô cùng ti tiện.
Dường như nhìn thấu mọi suy nghĩ của cô, Đường Lưu Nhan khẽ cười một tiếng, vươn tay vẫy vẫy cô đang đứng ở cửa, "Lại đây, tôi nghĩ tôi rất cần phải giải thích rõ ràng với em." Nói xong hắn không hề bất ngờ khi trông thấy Lâm Cẩm Sắt sau khi nghe xong lại lườm hắn một cái, thật thú vị.
Dáng vẻ này của hắn khiến Lâm Cẩm Sắt thật khó chịu dường như hắn biến cô thành sủng vật không chịu nghe lời nằm trong lòng hắn! Những gì hắn đã hiểu được mà còn cố tình muốn nói ra thật làm cho cô phát hỏa.
Mãi cho đến khi đôi mắt lườm người có chút mỏi, bước chân cô mới không tình nguyện hoạt động. Cách chiếc ghế sô pha chỉ có một mình Đường Lưu Nhan khoảng một thước, cô nâng mắt, giọng hơi nghẹn: "Nói đi, giải thích đi." Nâng cằm lên, cô đang cố ý dùng ngữ khí cao ngạo như nữ vương để nói chuyện với hắn.
Đường Lưu Nhan không hề bực mình, ý cười bên khóe môi ngược lại càng sâu hơn.
Ngón tay thon dài mà tái nhợt của hắn đang đặt trên ghế khẽ thả lỏng ra, chậm rãi trầm ngâm "Lúc em tới Italia này tôi thật sự là không biết, nhưng là tập đoàn kiến trúc Đông hải của em chuyển mình lớn như vậy không thể không làm tôi chú ý tới ."
Nói xong, hắn khẽ nâng khóe mắt, ánh mắt chuyển động, "Cẩm Sắt, em cũng biết Italia chính là địa bàn của Đường minh, vậy tôi có nên ra tay không?"
Lâm Cẩm Sắt lửa giận bùng phát, cười lạnh nói, "Nếu không phải Nhan công tử nhắc nhở tôi thật sự cũng không biết, thì ra đó là sai lầm của tôi." Được lắm, người đàn ông này "Kẻ ác kiện trước" thực là đã biết đi trước một bước .
"Em hiểu thì được rồi." Đường Lưu Nhan cười đến mị hoặc, một cái nhìn đưa qua, màu sắc tràn đầy trong ánh mắt thật mê người.
Lâm Cẩm Sắt hít một hơi thật sâu, hay tay nắm chặt lại thả lỏng ra. Bỏ đi, không thèm chấp nhặt với con hồ li đã thành tinh này làm gì.
Chờ sau khi nén được cơn giận, cô dùng khẩu khí hòa hoãn nói, "Đường Lưu Nhan, nếu ngài hận tôi, cũng có thể làm như tôi lúc trước, một phát súng bắn chết tôi đi, làm sao mà phải tốn công phí sức như vậy?"
Nghe xong, ánh mắt Đường Lưu Nhan đột ngột trầm xuống cùng với ánh hoàng hôn, hắn đột nhiên đứng lên đi tới phía cô.
Tốc độ rất nhanh đến mức Lâm Cẩm Sắt còn chưa kịp phản ứng thì cằm đã bị hắn nắm lấy!
Cô sợ hãi thở không ra tiếng, hai mắt chỉ có thể giương to lên nhìn hắn. Hắn đụng vào cô khiến cả cơ thể đều không được tự nhiên.
"Vẫn sợ tôi như vậy..." Hắn nhẹ nhàng cười, càng tiến gần tới cô hơn, mãi tới khi chóp mũi hai người sắp chạm vào nhau thì mới dừng lại.
Lực đạo bàn tay của hắn rất lớn, Lâm Cẩm Sắt bị ép rất đau, còn hắn thì dường như lại không hề nhận ra, cười rất nhàn n