Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342197

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2197 lượt.

hã, "Lâm Cẩm Sắt, em vẫn cứ đề cao bản thân mình như thế ...nhưng vẫn không có cách nào khiến bản thân tôi động thủ với em được."
Lâm Cẩm Sắt cảm thấy trái tim hốt hoảng khó chịu, cô bị câu nói của hắn đả thương.
Đường Lưu Nhan tiếp tục nói, "Còn có, đừng tự cho mình là đúng, đừng đem suy nghĩ của em áp đặt lên người tôi." Hắn rõ ràng đang cười , nhưng Lâm Cẩm Sắt lại cảm thấy một loại hàn khí đến đáng sợ tiến thẳng lên mặt cô.
Nụ cười này là của Diêm vương.
Hắn đang tức giận.
...Nhưng hắn dựa vào cái gì mà tức giận chứ, rõ ràng trước đây hắn sai cơ mà, rõ ràng hắn muốn nhìn thấy dáng vẻ chật vật đó của cô mà!
Lâm Cẩm Sắt càng nghĩ lại càng thêm bực bội, đang định mở miệng nói chuyện, hắn bỗng nhiên lại buông tay ra.
Lui về phía sau vài bước, khẽ thở hắt ra, Lâm Cẩm Sắt kiên định nhìn lại, dáng vẻ hơi khom lưng của hắn thật đẹp nhưng sắc chỉ trong vài giây lại có thể trở nên trắng bệch như tờ giấy.
Cằm cô đỡ đau hơn, tâm tình vui vẻ hơn một chút, giả vờ cảm thán, "Không ngờ Nhan công tử như vậy mà lại yếu đuối thế..." Cô chính là người như vậy, gặp cơ hội lập tức lên mặt, à không, thấy Đường Lưu Nhan tạm thời không làm gì được mình cho nên không quản được cái miệng, hé ra là châm chọc.
Đường Lưu Nhan nghe vậy nâng mắt nhìn cô, trong mắt vẫn lấp lánh hàng ngàn ánh sao như trước, khóe môi tái nhợt của hắn cong lên, dưới sắc trời đang tối dần lại mang vẻ đáng yêu đến cực điểm.
Mở miệng hắn nói, "Chuyện này phải trách em." Ngữ điệu mềm mại mang theo sự thầm oán và có cả làm nũng .
Lâm Cẩm Sắt bị một câu này của hắn khiến cho da đầu run lên. Người đàn ông này luôn có cách khiến cô không thể nói được gì. Nghĩ kĩ lại, ý của hắn là gì vậy... Bây giờ hắn bị như thế là do cô làm hại sao?
Cô đột nhiên phát giác tìm hắn là một suy nghĩ cực kì nhàm chán và ngu ngốc, vì thế nhanh chóng mở miệng nói, "Xem ra cũng không còn chuyện gì nữa, tôi về trước đây ." Nói xong, xoay người chỉ muốn đi.
"Chờ đã." Phía sau truyền đến tiếng nói thanh thản.
"Cô gái vô trách nhiệm kia, mục đích của em còn chưa đạt tới cứ như vậy mà đi sao?" Vô trách nhiệm, lại là một từ hai nghĩa. Lâm Cẩm Sắt lại nghe ra nghĩa khác người này hình như nói cô là con người vô trách nhiệm khi cô hại hắn thảm đến vậy mà phủi đít bỏ đi phải không...
Cô cười lạnh một tiếng, giả vờ như mình chỉ hiểu được tầng nghĩa thứ nhất, nói, "Nếu ngài thực sự không muốn phóng thích chúng tôi (chúng tôi ý nói Viêm bang, phóng thích tức là để viêm bang làm ăn), thế thì dù tôi có cách gì cũng chỉ là vô dụng. Được, nếu như vậy, tôi nhận thua, Italia tôi không đụng vào nữa." Cô tiêu sái nói, kì thực càng nói trong lòng càng rối, càng nói càng tức giận.
Dứt khoát cô nhìn về phía hắn, mở miệng lạnh lùng nói, "Lúc trước thực sự không nên quen biết với ngài." Đều do hắn làm hại, làm hại cô từ một luật sư có danh tiếng, cứ như vậy sa đọa, thậm chí thiếu chút nữa giết nhân biến thành ma quỷ.
Rất nhanh nói xong, không thèm để ý tới sắc mặt Đường Lưu Nhan, cô bước chân rời khỏi.
Không ngờ tới, bước còn chưa dứt, cánh cửa kia cứ như vậy ở trước mắt cô tự động ầm ầm đóng xuống!
Một cơn đau từ gáy truyền đến, trước khi cô hôn mê lại rơi vào trong một vòng ôm ấp tỏa ra hơi thở mát lạnh.
Đường Lưu Nhan ôm lấy Lâm Cẩm Sắt đã hôn mê, tiến sâu vào trong nhà.
Vừa đi vừa khẽ cười:
"Hừ, miệng lưỡi vẫn cứ ác độc như thế..."






Băng hoả lượng trọng thiên
Lâm Cẩm Sắt bị nóng quá mà tỉnh .
Giống như đặt mình trong cho băng hỏa lưỡng trọng thiên, lúc đầu là xung quanh rất lạnh, sau đó nhanh chóng bị một hơi thở đầy lửa nóng vây quanh.
Hơi thở đó giống như một căn bệnh truyền nhiễm, lửa nóng nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân cô.
Nóng đến mức khiến người ta điên lên. Cô trong mộng kịch liệt thở dốc ...có một loại ngứa ngáy khó chịu như có một con mèo nào đấy đang dùng móng vuốt sắc nhọn cào vào lòng cô, loại khó chịu không thể nói ra này khiến cô chỉ muốn thét chói tai!
"cuối cùng cũng tỉnh rồi." Tiếng nói có chút khàn khàn, không chút để ý lại như đang che giấu gì đó.
Cô khó khăn nuốt nước miếng, ánh mắt dừng ở yết hầu hắn, không dám nhìn xuống dưới nữa, giả bộ trấn định nói "Đường Lưu Nhan, ngài không thể làm thế ...đừng khiến tôi hận ngài."
... Tư thế đó, thật sự là làm dũng khí của cô khó mà phát huy tác dụng.
Ánh mắt Đường Lưu Nhan tối sầm lại, giọng nói chậm rãi ngạo mạn, "Tôi tưởng trước nay em vẫn luôn hận tôi." Ngữ khí đó...
Đúng là giống trẻ con, ủy khuất đến cực điểm. Lâm Cẩm Sắt giật mình, tinh thần chưa kịp phục hồi lại đã bị cái hôn của hắn dọa tới...giống như dã thú cắn xé miếng mồi ngon, nụ hôn đó hung ác dừng trên xương quai xanh của cô, mút vào, sau đó không chút thương hoa tiếc ngọc cắn một cái, cô thậm chí có thể cảm giác rõ ràng được nơi đó đang chảy máu.
Đụng đến xương cốt rồi... Hắn muốn miệng vết thương đầy mùi máu tanh ngọt kia sẽ khắc sâu mãi trong lòng cô.
Cái đau này khiến mặt mũi cô nhăn lại, trong lòng