Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342199
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2199 lượt.
ng quấy quanh, chậm chạp cúi xuống, đang định đeo giầy vào, đột nhiên lại bị ngã xuống...
Trời đất quay cuồng.
Ồ, đại đương gia của Viêm bang cứ như vậy mà lăn xuống đất.
Lâm Cẩm Sắt nằm trên tấm thảm lông dê thật dày, im lặng nhìn trần nhà khắc hoa, rất lâu mới lẩm bẩm nói: "Tại sao mình lại không bắn chết hắn ta đi cơ chứ..."
Tối hôm qua hắn thật sự rất thô bạo, không để ý xem cô đã cầu xin như thế nào, cứ hung hăng vọt vào trong cơ thể cô như thế.
Cô biết đó là hắn đang phát tiết sự tức giận, nhưng nội dung của cục tức đó cô nghĩ thế nào cũng không thể hiểu rõ. Tốt nhất là không nên suy nghĩ nữa.
Khẽ thở dài một hơi, cô miễn cưỡng dùng tấm chăn cố sức che cảnh xuân lại, sau đó dùng tư thế cực kỳ khó coi chậm rãi bò lên trên giường.
Không ngờ bàn tay vừa mới đặt lên tấm đệm đã một loại xúc cảm khác thường chạm vào... cứng rắn cứng rắn, một khối hình chữ nhật, dường như là...túi văn kiện.
Cô do dự vài giây, rốt cục không ngăn được sự hối thúc của lòng hiếu kì đưa tay với sang bên cạnh, sau đó nhẹ nhàng rút thứ trong đó ra, quả nhiên lộ ra là một tập giấy tờ, thứ vừa lộ ra đó chính là một loại dấu hiệu mà Lâm Cẩm Sắt vô cùng quen thuộc...
Cô hít thở thật sâu, đó là dấu hiệu chỉ có ở sở luật sư của cô, một đóa bách hợp nở rộ, khảm viền vàng, khéo léo tinh xảo nhưng lại không thu hút cho lắm, là cô tự tay thiết kế, thậm chí là từng nét nhỏ cũng là của cô
Không hề lo lắng, lúc này cô mới lấy tất cả giấy tờ ra, vừa nhìn thấy đã vô cùng sửng sốt.
... Đó là...
Nhớ mang máng ngày đó cô đang làm việc ở sở, đang không ngừng dùng bút đỏ đánh dấu vào trong những giấy tờ này, sau đó hắn đến tìm cô, trong lúc bực mình cô đã nói ra mấy điều hắn không thích nghe, nhưng cô cũng hối hận rất nhanh ... Sau đó, cô vì chuộc lỗi mời hắn đi ăn cơm, hắn cũng đồng ý... sau đó nữa, quên mất là vì sao, hắn hôn cô...
Túi văn kiện vẫn còn ở trên xe, nhớ rõ khi đó cô đã cần nó đến thế nào nhưng vẫn ngóng trông lương tâm hắn trỗi dậy mà đem trả lại cho cô. Nhưng người đàn ông này lại không hề làm theo ý cô.
Thì ra là ở đây.
Thì ra hắn vẫn còn giữ.
Trong lòng nảy lên một loại buồn bã thản nhiên. Tại sao lại gặp hắn chứ? Trước khi gặp hắn cuộc sống của cô vẫn cứ êm đềm như nước , có khi cô còn có thể sẽ tìm được một tình yêu vừa ấm áp lại vừa an bình.
Nhưng khi gặp gỡ người đàn ông khiến người ta không thể suy nghĩ được này dường như hết thảy đều thay đổi. Lòng cô không hề có tự do, thậm chí suýt nữa biến thành một cô gái ngu ngốc, tùy ý hắn đùa giỡn xoay quanh...
Cô vừa đau buồn vừa lật giở văn kiện, đến vài tờ cuối cùng, ánh mắt vừa chạm tới cô lại giật mình lần nữa.
Cô thích ở dùng bút đỏ tô lên những dấu vết quan trọng để đánh dấu, thói quen này vẫn duy trì rất nhiều năm không hề thay đổi. Nhưng là... Trên tờ giấy này, đường cong màu đỏ lúc đầu cô tô lên đã bị một màu đen bao phủ, màu đen kia rất đậm, cũng suy ra được lực ấn bút rất mạnh, bút tích đó dường như còn xuyên qua cả tờ giấy.
Giống nhau đã từng có người, cầm bút máy, từng nét từng nét, dùng sức dựa theo bút tích của cô chậm rãi tô lại, một lần lại một lần nữa đi qua những nơi cô đã từng viết.
Cô sửng sốt rất lâu, lúc sau đặt tay lên những nét bút ấy, nhẹ nhàng vuốt ve, nhất thời lại có chút hoảng hốt.
Cô... Cô đang nghĩ tới ý tứ đó sao...
Cố nhân
Lòng dạ đang vô cùng rối rắm thì từ cửa truyền tới một tiếng vang lạ, Lâm Cẩm Sắt nghe tiếng vọng qua mới phát hiện đúng là tiếng bước chân Đường Lưu Nhan đã quay lại ...hắn không phải đi ra ngoài nhận điện thoại sao? Tại sao đã quay lại rồi? Cô hơi hoảng hốt, theo bản năng muốn giấu túi văn kiện kia đi.
Nhưng đã là hơi chậm rồi.
Ánh mắt Đường Lưu Nhan tối đi nhanh chóng bước tới phía cô, lần đầu tiên thấy vẻ mặt không hề thay đổi cảm xúc của hắn, cô hơi sửng sốt, mặc kệ hắn cúi người lấy tập văn kiện đi.
"Lâm Cẩm Sắt, xem trộm đồ của người khác không phải thói quen tốt đâu." Hắn thản nhiên nói khiến người ta không thể hiểu rõ cảm xúc của hắn như thế nào.
Nhưng Lâm Cẩm Sắt lại không hiểu lắm rõ ràng văn kiện đó là của cô chính xác là như thế bây giờ đã biến thành cô "xem trộm" rồi . Hai tay năm chặt, bình tĩnh bình tĩnh nào, người đàn ông này cô không thể trêu tới... nhưng cô từng là một luật sư cho nên bình sinh thứ ghét nhất chính là bị vu oan giá họa ...
Cô nâng mắt nhìn hắn, khóe môi gợi lên một nụ cười "Nhan công tử, vậy chiếm hữu thứ của người khác làm của riêng, cũng không phải là một thói." Lâm Cẩm Sắt biết đã biết dạng nói tuyệt đối hội chọc giận hắn, mà sự thật quả thật là như thế.
Đường Lưu Nhan mặt không chút thay đổi nhìn cô, gợn sóng trong mắt rất tĩnh, giống như thời khắc an bình trước khi bão táp nổi lên.
Hắn hơi cúi xuống nhưng trong mắt Lâm Cẩm Sắt tư thế đó lại càng có vẻ cao cao tại thượng. Khí chất mạnh mẽ từ trong ngữ điệu bình thản của hắn cứ thế mà lộ ra ngoài.
Hắn nói "Lâm Cẩm Sắt, đừng có ý muốn chọc giận tôi, cái này đối với em không hề tốt chút nào đâu."
Dứt lời, giống như vô cùng chán ghét không thèm liếc nh