Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342198

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.

tức giận đến mức phát run lên vì sự ngạo mạn của hắn, mở miệng căm giận nói ra lời chưa kịp suy nghĩ, "Đường Lưu Nhan, ngài thật biến thái!" Người này, vẫn cứ thô bạo như thế, không chút để ý tới cảm nhận của cô, coi cô như một vật thể không có sự sống chuyên dùng để phát tiết vậy!
Nụ hôn dừng lại một chút, cũng nhẹ nhàng hơn, tựa như lông chim thoảng qua dưới cơn gió nhẹ, điều này khiến Lâm Cẩm Sắt nhất thời không thể thích ứng.
"Cô bé, em có biết, tôi hận em đến cỡ nào không?"
Thần kinh Lâm Cẩm Sắt còn chưa kịp thả lỏng, tay phải đột nhiên bị nắm lấy, xúc cảm thô lệ lạnh lẽo kia khiến cô hơi sợ, có thể nhẹ nhàng cảm giác được Đường Lưu Nhan đang cầm tay cô chậm lên ngực hắn...
Hắn chăm chú nhìn vào ánh mắt cô, cười "Khi đó tôi còn nghĩ là em yêu tôi ... tôi càng không ngờ tới thế mà em lại đặt khẩu súng đó vào ngực tôi...nhìn xem miệng vết thương này đến giờ vẫn còn đau." Ngón tay chạm vào da thịt ấy khiến cô rõ ràng cảm nhận được sự khác thường...
Cô phản xạ có điều kiện nâng mắt nhìn vào nơi đó sau đó thở mạnh một hơi.
Miệng vết thương ấy dữ tợn đến đáng sợ, giờ chỉ còn là một vết sẹo, đó đúng là dấu vết của viên đạn bắn vào!
Cô hoảng sợ muốn tránh ra nhưng Đường Lưu Nhan nắm tay cô rất chặt làm thế nào cũng không thể giãy ra được. Thử vài lần không thành công, cô thở mạnh trừng mắt với hắn "Đường Lưu Nhan! Ngày cố ý !" Đó là ý định của hắn , muốn làm cô áy náy, muốn để cô biết vết thương kia từng thật sự suýt nữa lấy mạng hắn, muốn để cô biết tất cả đó đều do cô làm hại!
Tên vô lại xảo trá này!
Ngực cô phập phồng kịch liệt, liên tiếp chạm vào da thịt hắn, hô hấp của hắn cũng bắt đầu nhanh hơn.
Nhưng biểu tình của hắn vẫn cứ thản nhiên như vậy "Lâm Cẩm Sắt, đây là sự thậtem thiếu chút nữa đã lấy mạng tôi rồi, nói xem tôi hận em có đúng không?"
Lại đem vấn đề đó giao cho cô. Cô cố gắng bình ổn trái tim đang hỗn loạn, cố gắng vững vàng nói, "Không, trước đây mọi chuyện đều là lỗi của ngài, ngài không có lý do cũng không có tư cách cùng tôi nói chữ "hận" này, tôi chỉ hối hận lúc trước đã không nhắm kĩ hối hận vì ngài còn chưa chết." Lời cô rất mạnh mẽ, đáng tiếc ánh mắt bất an và sợ hãi kia đã khiến hiệu quả của nó giảm đi không ít.
Đường Lưu Nhan bật cười, khuôn mặt nhu nhã, khi nói chuyện ngữ khí cũng thoải mái hơn "Em xem, việc đó chứng minh rằng tôi chưa thể chết. Ông trời để lại cho tôi cái mạng này là muốn phái tôi đến đây thuần phục mèo con không biết nghe lời..." Nói xong, ngón tay vừa nới lỏng lại bắt đầu thăm dò trên người cô.
Đôi mắt đen của hắn không bình thường, hơn nữa lời hắn nói và động tác ấy càng có vẻ yêu dị đặc biệt.
"Đường Lưu Nhan, ngài..." Cô chưa nói xong đã bị đôi môi của Đường Lưu Nhan chặn lại, tay cô bị ép chặt.
Đây là cường bạo...
Cô mơ hồ phát ra âm thanh kháng nghị, ngay sau đó, bỗng nhiên trừng hai mắt thật lớn...
Hắn cứ như vậy mà tiến vào!
Cô đau đến mức suýt rơi lệ, nước mắt đã chảy ra nhưng vẫn chỉ vòng quanh trong khóe mắt.
Cơ thể vừa rồi còn giãy dụa phản kháng đột nhiên xụi lơ, cô tuyệt vọng quay mặt sang một bên. Nhưng tên ác ma này cũng không muốn buông tha cho cô, quay mặt cô lại, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
Nếu ánh mắt có thể là một thực thể riêng biệt, hiện tại Đường Lưu Nhan hắn tuyệt đối muốn đem ánh mắt phẫn hận của cô bắn phá thành than tổ ong (đúng bản gốc đấy nhé).
Cô rất đau nhưng hắn đâu có biết. Từng chút từng chút, thật mạnh giống như muốn phá hỏng cơ thể cô.
Cuối cùng cô cũng không thể chịu nổi nữa, cắn răng kêu thành tiếng như khóc: "Nhẹ chút... Nhẹ chút... Đau lắm..."
Động tác của Đường Lưu Nhan dừng lại một chút, nâng mắt nhìn cô, cô đang nhíu mi nhìn hắn, đôi mắt lay chuyển giống như một mặt hồ phẳng lặng bị một viên đá ném xuống, lay động, lay động.
Sau đó hắn nở nụ cười, đôi đồng tử yêu dã đến bình tĩnh kia nhìn lại cô, sau đó chậm chạp nói, "Biết em nhưng cũng không thể đau bằng tôi lúc trước được."
Phát hiện ngoài ý muốn
Rèm cửa sổ kéo rất kín, ngọn đèn trong phòng cũng rất tối, nhưng thật ra vẫn có một chút xíu ánh sáng mặt trời bên ngoài chiếu vào phòng. Lâm Cẩm Sắt thử khởi động cơ thể, không ngờ toàn thân xương cốt giống như tan ra, đau nhức, căn bản không còn một chút sức lực này. Nhất là thắt lưng, tê liệt đến mức mất đi cảm giác.
Khi cô ngã tới lần thứ bảy trên đệm giường, rốt cục nhịn không được từ miệng phun ra một câu chửi nhẹ "Hồ li chết tiệt..." Ngày hôm qua quả thực hắn như con dã thú đã bị bỏ đói từ lâu, đem cô ăn sạch hết lần này tới lần khác...
Bây giờ đáng lẽ cô phải cảm thấy may mắn vì hôm nay báo chí Italia sẽ không xuất hiện dòng tít quỷ quái "Sáng nay một người phụ nữ Trung Quốc nào đó "miệt mài" quá độ bất ngờ tử vong tại nhà"...
Thứ đó, quả thực làm mất mặt người Trung Quốc quá.
Cô khó khăn bắt đầu mặc quần áo, cánh tay bởi vì lúc trước bị người nào đó nắm chặt quá lâu, bây giờ không chỉ biến thành màu xanh tím mà còn không chịu nghe lời, làm hơn nửa ngày, mới đóng được hai cúc áo cuối cùng quyết định mặc kệ, kéo tấm chăn trên giườ


XtGem Forum catalog