Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.
ủa em đặt lên đầu tôi." Bước chân Đường Lưu Nhan vừa di chuyển, chậm rãi đi về phía cô.
Phòng khách của họ mang phong cách điển hình của Italia, bức tranh hoa lệ trên tường thật phức tạp, trần nhà có một đèn treo thủy tinh thật lớn, còn rèm cửa sổ rất dày với hoa văn tinh xảo xa hoa khiến căn phòng càng kín hơn, ánh sáng trong phòng khách có vẻ hơi tối, đèn treo thủy tinh từ trên tường chiếu lại phía này, ánh sáng rõ ràng rất tối cũng khiến cô hơi sợ hãi.
Vẻ mặt Đường Lưu Nhan dưới làn ánh sáng này nhìn không được rõ ràng lắm, một nửa lạnh lùng, một nửa lại giống như ẩn trong bóng tối.
Chỉ có thể nhìn thấy khóe môi hắn cong lên tạo thành nụ cười mỉa mai, trên sàn là tấm thảm Ba Tư, bước đi trên đó không hề gây ra bất cứ tiếng động nào cả.
Hơi thở lạnh như băng của hắn tới gần cô, làm cho cô không tự chủ được mà từng bước lùi về phía sau.
Đường Lưu Nhan thấy thế cười khẽ "Sợ tôi như thế, lại muốn chọc giận tôi, Lâm Cẩm Sắt, tôi thật không hiểu phải làm thế nào với em nữa." Từng chữ từng chữ của hắn thật rõ ràng, lại mang theo một chút ý tứ triền miên và ái muội.
Làm cho lông tơ người ta dựng hết cả lên.
Lâm Cẩm Sắt hít sâu một hơi, nói, "Đường Lưu Nhan, tôi nghĩ chúng ta phải tỉnh táo nói chuyện lại." Hắn càng tiến gần tới cô, loại cảm giác gấp gáp này làm da đầu cô run lên, thật khó chịu.
Cô có thể cảm nhận được nhịp đập hoảng hốt của trái tim ngày càng nhanh hơn.
"Tôi hiểu rõ bản thân mình lúc này vô cùng bình tĩnh, người không bình tĩnh chính là em đó." Đường Lưu Nhan chậm rãi nói, cuối cùng cách nơi cô đứng đúng 10 cm.
"Lâm Cẩm Sắt, có đôi khi tôi rất hận không thể bóp chết em." Khi nói những lời này hắn không chút để ý, ngữ điệu miễn cưỡng thoải mái giống như hắn đang bàn luận chuyện thời tiết vậy.
"Đủ rồi!" Lâm Cẩm Sắt thét chói tai, tinh thần cô bị không khí đe dọa mà hắn tạo ra biến thành phân liệt rồi, phía sau là vách tường, cô không đường thối lui, lưng chạm vào vách tường miệng thở dốc, tức giận lúc trước dần bị thay thế bởi sự sợ hãi lúc này.
"Đường Lưu Nhan, ngài hận tôi, cho nên ngài không nên đối tốt với tôi." Hai đấm nắm chặt, giọng nói khẽ run của cô lên án hắn "Sự khoan dung của ngài nhỏ như vậy, vẫn luôn hận tôi đã nổ súng vào ngài!"
Đường Lưu Nhan nghe vậy hơi ngẩn người, một lúc lâu sau, cười hừ hừ, trong mắt ánh sáng chuyển thành một màu tối như mực.
"Thì ra em vẫn nghĩ như thế, Lâm Cẩm Sắt, thực sự tôi vẫn luôn để mắt tới em."
Lâm Cẩm Sắt cảm thấy người đàn ông này quả thực không thể nói lý. Lúc trước rõ ràng hắn nói cô quá đáng đề cao chính mình, bây giờ cô lại cảm thấy hắn bắt đầu đánh giá cao cô.
Đây là logic gì thế?
Thật sự là không có tâm tình cùng một con hồ ly ngàn năm đã thành tinh nói chuyện, cô thuận khẩu khí, bình phục cảm xúc không tốt của mình, nâng mắt nhìn hắn nói, "Đúng, ngài đánh giá tôi quá cao, tôi căn bản không tốt như trong tưởng tượng của ngài vậy đâu... cho nên, Nhan công tử, hiện tại có không muốn để tiểu nhân vật bé nhỏ không đáng kể làm cho ngài thất vọng đến cực điểm rời đi khỏi tàm mắt của ngài không? Hơn nữa tôi cam đoan, về sau không bao giờ xuất hiện trước mặt ngài nữa." Cô một hơi nói xong những lời này, cũng không đợi hắn trả lời, cơ thể khẽ lách qua người hắn chạy đi.
Cô nóng vội dùng phương thức này thoát khỏi Đường Lưu Nhan khiến cho chính bản thân cô cũng cảm thấy khẩn trương và áp bách quá mức.
Một khắc đó cô chợt cảm thấy căng thẳng, một loại lực đạo mạnh mẽ kéo cô trở lại, sau một trận trời đất quay cuồng, đợi khi cô có thể phản ứng lại cô đã bị ép vào bức tường rồi.
Đường Lưu Nhan đôi mắt mị hoặc, con ngươi thâm trầm khó đoán chặt chẽ khóa trụ cô, quyến rũ mà rất nguy hiểm, hắn cứ như vậy nhìn người đang sợ hãi là cô, thấp giọng chậm rãi nói:
"Lâm Cẩm Sắt, em còn thiếu tôi một cái mạng, tại sao vẫn còn muốn trốn?"
Ghen như trong truyền thuyết (P2)
"Ba ...!"
Đường Lưu Nhan vẻ mặt kinh ngạc bàn tay Lâm Cẩm Sắt vừa được buông ra đã vung lên.
Trên khuôn mặt tuấn tú chậm rãi xuất hiện một vết bàn tay mơ hồ hồng hồng.
"Đường Lưu Nhan! Ngài đừng khinh người quá đáng!" Cô hung dữ trừng mắt với hắn, lạnh giọng nói, ngực phập phồng kịch liệt.
Nghĩ đến đây, hắn nhẹ nhàng cong khóe môi, cánh tay thật dài vẫn chưa di chuyển sau cái tát của cô, vẫn chống vào tường như cô, khóa Lâm Cẩm Sắt chặt chẽ trong vòng tay hắn.
Đôi mắt trầm lặng, đồng tử sáng như ngọc đen nhanh chóng khóa chặt cô, ngữ khí thư hoãn nói: "Khinh người quá đáng? Dựa vào đâu mà nói vậy? Lúc trước em đối xử với tôi như thế, bây giờ tôi có truy cứu gì sao?" Tốc độ hắn nói chuyện rất chậm, từng chữ từng chữ thật rõ ràng, nghe vào trong tai lại có một loại hương vị xào xạc như lá cây trong gió.
"Từ khi em gặp tôi cho tới nay, em từng dùng vẻ mặt vui vẻ đối diện với tôi sao?"
Liên tục vài câu hỏi, ngữ khí cũng không hẳn nóng giận nhưng lại khiến Lâm Cẩm Sắt im lặng. Nhưng thật ra trong lòng cô giận dữ nói "Bây giờ chính là lúc ngài đ