Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2190 lượt.
n phía sau càng lúc càng gần, giống như cũng chịu ảnh hưởng bởi những bước chân nhanh hơn của cô. Trái tim khắc chế không được kinh hoàng hơn đập cực nhanh, cuối cùng cô không nhin được mà dừng bước, cả cơ thể khựng lại...
Những thân ảnh ấy cứ quỷ mị mà xuất hiện trước mắt cô.
Cô còn chưa kịp thấy rõ khuôn mặt của những người đó, chợt nghe thấy một giọng nói rất gần, dùng tiếng Anh lạnh lùng khẽ nói "Hôn mê rồi, mang đi."
Hỗn huyết soái ca*
(* Anh chàng đẹp trai có dòng máu lai)
Lâm Cẩm Sắt bị bắt cóc .
Không hề có báo trước, không hiểu vì sao bị người theo dõi, tiếp theo bị hôn mê, cho đến khi tỉnh lại cô đã bị giam trong một căn phòng nhỏ u tối, tất cả đồ vật trên người cô đều bị lục lọi.
Không giống như sự mô tả trong nhiều tiểu thuyết rằng trong phòng có đủ loại dụng cụ tra tấn đáng sợ...ở đây không có, căn phòng tuy nói là nhỏ, nhưng cũng hơn 10 mét vuông, bài trí đơn giản nhưng không cũ nát, một bộ bàn ghế, ngay cả giường ngủ cũng là đồ mới.
Chỉ là không có đèn, ngay cả cửa sổ cũng không có. Luồng ánh sáng duy nhất là ở khe cửa chiếu vào .
Lâm Cẩm Sắt bị giam vài ngày, trừ người mỗi ngày đúng giờ đưa đồ ăn vào bằng cánh cửa rộng khoảng 20cm kia, dường như cô không hề liên hệ bất cứ thứ gì với thế giới bên ngoài.
Mói hai ngày đầu, Lâm Cẩm Sắt dường như bị tra tấn bởi sự tối tăm và cô độc làm cho sắp phát điên. Cô không biết đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại có người bắt cóc cô...rõ ràng cô đã rời khỏi Viêm bang, hơn nữa, cô chưa từng lộ mặt trước công chúng từ khi tới Italia, mọi việc giải quyết đều là Hứa Thuyền ra mặt...cũng không có người đến chất vấn cô, điều này khiến cô không có chút đầu mối nào.
Đồng thời, cảnh ngộ như vậy khiến cô nhớ tới rất niều năm trước, cô bị cha giam vào trong phòng cấm tối om. Khi đó Lâm Lan vào Lâm gia chưa lâu nhưng cũng đã giành được không ít tình cảm của cha. Cô lúc đó rất im lặng kiệm lời, mặc dù khi Lâm Lan đánh vỡ bình hoa cổ mà cha yêu quý nhất, sau đó lại đổ lỗi lên người cô, khi cô đối mặt với sự chất vấn nghiêm khắc của cha, cô vẫn kiên cường không hề thanh minh gì cả.
Kỳ thật lúc ấy cô nghĩ rằng, cha cô sẽ tin tưởng cô, hẳn là ông sẽ vô điều kiện mà tin tưởng cô. Bởi vì cô là đứa con trong lòng ông yêu quý nhất.
Mãi đến khi cha mặt không chút thay đổi sai người đem cô giam vào trong căn phòng vắng vẻ tối tăm đó, bắt cô quỳ gối trên nền nhà lạnh như băng trong bóng đêm, mãi đến khi đó cô mới giật mình hiểu ra, cô đã đánh giá quá cao, đánh giá quá cao địa vị của chính mình trong lòng cha.
Cô bị nhốt suốt một đêm, mùa đông Giang Nam cũng rất lạnh, cái loại lạnh lẽo ẩm ướt ấy không thể làm cơ thể con người đông thành băng mà chết đi nhưng lại có thể làm đông cứng trái tim con người. Mẹ cô một đêm không ngủ hai mắt đẫm lệ đứng bên ngoài căn phòng, không có cách nào vào đó ẵm cô ra ngoài, Lâm Lan mặc một chiếc áo hoa màu đỏ đi đến bên cạnh cô, chỉ một câu nói của nó, khiến Lâm Cẩm Sắt từ đó hận nó đến suốt đời.
Nó nói, Lâm Cẩm Sắt, tao đang suy nghĩ, nên làm thế nào để có thể cho mày thụ hưởng cái tư vị năm đó khi mẹ con tao quỳ trên mặt đất cầu xin các người.
Chiếc áo trên người nó, rõ ràng chính là năm đó cha sợ Cẩm Sắt bị lạnh, mời riêng một nhà may đến may riêng cô cô.
Ai bảo đứa trẻ khoảng 10 tuổi là thuần lương vô hại .
Sự thật tàn khốc, thân phận con riêng, ánh mắt thành kiến của người đời, tất cả những thứ này đều có thể biến đầu óc của một đứa trẻ trở nên trưởng thành sớm hơn. Còn Lâm Cẩm Sắt vẫn là một đứa trẻ trong vòng tay của gia đình, vô luận thế nào cũng đấu không lại Lâm Lan .
Chỉ nhớ rõ khi mẹ cô nghe thấy câu nói của Lâm Lan, khuôn mặt bà tái nhợt. Nhưng bà cũng không nói gì thêm, chỉ nhanh chóng hôn lên mặt Cẩm Sắt, nhỏ giọng thì thào bên tai cô, "Cẩm Sắt, Cẩm Sắt, ngoan, đừng sợ..."
Khuôn mặt nhỏ bé của cô đặt vào trước ngực của bà, trầm mặc áp chế bản thân không được khóc, nước mắt thấm ướt mẫu áo khoác của bà. Cũng từ đó trở đi cô thật sự sợ rét và bóng tối.
Tuyệt vọng như thế... Giống như muốn đem tồn tại của cô, ấm áp của cô, tất cả mọi thứ của cô hết thảy cướp đoạt hết.
...tình trạng đó, dường như hôm qua tái hiện lại.
Nhưng Lâm Cẩm Sắt dù sao cũng đã trưởng thành, đã tiến vào cuộc sống nhiều màu sắc, đã trải qua nhiều chuyện, cô cũng không còn là đứa bé yếu đuối năm đó nữa, cô đã quật cường và lợi hại hơn nhiều, hai ngày sau, cô dần dần bắt đầu thích ứng với sự u ám và tĩnh lặng ấy.
Đầu óc cô tỉnh táo lại, bắt đầu vận dụng năng lực tư duy tuyệt vời và sức phán đoán của mình để tự phân tích tình hình.
Cô nghĩ xem, rốt cuộc ai bắt cóc cô, vì sao lại muốn bắt cóc cô, còn nữa, vì sao đã mấy ngày rồi bọn người này vẫn chẳng hề xuất hiện.
Còn bây giờ cô chỉ xác định được duy nhất một điều: cô bị bắt cóc không phải đơn giản vì sắc hay tiền. Cô vẫn còn nhớ rõ, người đêm đó theo dõi cô, thân thủ cũng vô cùng lợi hại ... chỉ một cái chớp mắt lúc cô xoay người, cô thậm chí còn kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một trận gió quất vào mặt, sau đó cô bị mất ý thức ... hơn nữa tổ chức kỷ