Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mị Tình

Mị Tình

Tác giả: Hà Nại

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342195

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.

ìn cô một cái, đứng lên, cầm túi văn kiện trong tay đi ra ngoài .
Rất nhanh trong phòng chỉ còn một mình Lâm Cẩm Sắt, cô ngồi bệt dưới thảm kinh ngạc nhìn thân ảnh của hắn rời đi, thật lâu sau, hai tay cô đặt trên ngực, nở nụ cười.
Đoán xem vừa rồi cô thấy được thứ gì từ trong mắt Đường đại thiếu gia?
Bối rối!
Tuy chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, dường như chỉ là thoáng qua nhưng cô vô cùng vô cùng biết rõ...khi hắn tới gần cô, thậm chí cô cảm giác được hắn hô hấp rất loạn nhịp...sự sợ hãi của cô với hắn cũng không làm ảnh hưởng đến suy đoán của cô, nếu hắn biểu hiện như vậy còn chưa đủ để cô nhận ra điều gì đó, vậy thì cô chính là ngu ngốc.
Cơ thể cô hơi giật giật, từ trên thảm đứng lên, tâm tình tốt lên thật nhiều, hình như ngay cả cơ bắp cũng không còn đau nhức nữa. Đi chân trần, cô bước vào trong phòng tắm xa hoa của phòng ngủ, tâm trạng vui vẻ pha nước nóng tắm.
Đường Lưu Nhan ơi là Đường Lưu Nhan, không ngờ nhược điểm của hắn lại chính là cô?
Sương mù lượn lờ, cô ở trong mảnh mông lung ấy nhẹ nhàng thở dài nhưng độ cong của khóe miệng lại rất kiêu ngạo khoái chí.
Cô phải lợi dụng điểm này như thế nào mới tốt nhỉ?
Tắm rửa xong đã là hơn nửa giờ sau, tẩy đi một cơ thể đầy mồ hôi và đau nhức, cô khoác áo choàng rộng thùng thình trong phòng tắm thần thanh khí sảng bước ra ngoài, sau đó cả một ngày tìm tòi trong phòng ngủ vẫn không hề tìm thấy bộ quần áo lúc ban đầu của mình.
Bỗng nhiên nhớ lại dường như lúc cô thức dậy đã là không mặc gì rồi, mặt không khỏi nóng lên, người đàn ông đó không phải đã lột trần cô ngay từ bên ngoài chứ?
Một lúc sau không thèm nghĩ tới vấn đề mất mặt như thế nữa, cô do dự vài giây, quyết định mặc áo choàng kiểu nam này đi ra khỏi phòng ngủ. Khi đói bụng dạ dày mới là lão đại (mới là quan trọng nhất, phải ưu tiên trước tiên ấy).
Không biết đã là mấy giờ rồi, tóm lại là trời đã sáng, từ chiều hôm qua đến giờ cô vẫn chưa có ăn gì, hơn nữa tối qua làm một trận vận động kịch liệt như vậy, bây giờ cái bụng đói của cô đã kêu vang rồi, thậm chí còn nghĩ không khéo một cái đầu trâu mình cũng có thể nuốt trôi nữa.
Cô ních đầy bụng nhưng không ngờ ở trong căn biệt thự ven hồ ở Italia này lại có thể gặp được cố nhân.
Một thân quần áo Armani màu đen ngồi trong phòng khách, mái tóc trước kia không hề bị gò bó mà luôn phiêu dật kia giờ đây đã bị keo vuốt tóc làm cho mất đi phần phóng khoáng lưu tình đó, chỉ có cặp mắt hoa đào hơi cong kia mới khiến người ta nhìn ra được một chút dấu vết của tuổi thanh niên còn sót lại. Hắn ngồi trên sô pha ở phòng khách, đang nhìn lên màn hình điện thoại, vẻ mặt có vẻ không kiên nhẫn.
Người nọ vừa nhấc mắt đã lập tức nhìn thấy Lâm Cẩm Sắt mặc một chiếc áo choàng tắm kiểu nam không phù hợp từ trong phòng ngủ của Đường Lưu Nhan bước ra, ánh mắt ngẩn ra rồi tiếp theo cả người cũng ngây ngẩn.
Thực tế Lâm Cẩm Sắt cũng bị dọa tới không ít.
Người đàn ông đang ngồi trong phòng khách này... đúng là Dung Thất. Đã hơn một năm không gặp, hắn cũng thay đổi không ít... Tựa hồ càng ngày càng trầm ổn thành thục hơn nhiều.
Nhưng vấn đề là ... vì sao Dung Thất lại xuất hiện ở đây?
Da mặt co hơi co rút nhưng rất khó để nhận ra, không dấu vết khép chặt cổ chiếc áo choàng lại, giả vờ không có chuyện gì, mỉm cười, "Dung Thất, đã lâu không gặp." đột ngột quá, cô dường như không nghĩ ra nên dùng loại từ ngữ gì mới có thể tránh sự xấu hổ khi chạm mặt người khác trong tình cảnh này của mình.
Dù sao bây giờ cô cũng là "Y quan không chỉnh" (áo quần không chỉnh tề), lại từ trong phòng ngủ Đường Lưu Nhan đi ra, mặc dù là ai nhìn thấy đều có thể mơ một giấc mơ kiều diễm vô hạn...
Dung Thất chỉ im lặng không lên tiếng như vậy nhìn cô, cảm giác trong ánh mắt đó khó có thể diễn tả bằng lời nhưng lại khiến lòng Lâm Cẩm Sắt không hiểu sao mà cảm thấy sợ hãi. Hắn bỗng nhiên nhíu mi, cười nói, "ừm, Lâm tiểu thư, lâu rồi không gặp ." Nụ cười tuấn tú đó cũng có vẻ thảm đạm như vậy.
Đáng tiếc Lâm Cẩm Sắt chỉ một lòng thầm nghĩ xem làm thế nào để đỡ xấu hổ, vẫn chẳng thể nhìn ra được.






Ghen như trong truyền thuyết (P1)
Đem một ly nước lọc đặt trước mặt Dung Thất, Lâm Cẩm Sắt có phần bất đắc dĩ ngồi xuống ghế sô pha đối diện với hắn. Cô thề không phải cô cố ý, Đường Lưu Nhan con người quái dị đó, trong một cái biệt thự lớn thế này thế mà không thể tìm ra một chiếc lá trà, càng không nói đến rượu. Kỳ lạ, tên kia rõ ràng rất ham uống hồng rượu, nhưng cũng chẳng tìm ra một chút bóng dáng nào.
Nhiều ngày không gặp, hơn nữa hai người vốn đã không có chút giao tình nào, lời nói khi nói chuyện cũng rất xa cách, khách sáo.
"Dung Thất thiếu gia tại sao cũng đến Italia ?"
"À, tôi có ý muốn làm ăn buôn bán một chút, muốn làm chung cùng với Đường tổng. Lâm tiểu thư thì sao, đến Italia là vì?"
Nhưng Đường Lưu Nhan không hề nhìn cô, lập tức vội vàng đi tới chỗ Dung Thất. Vừa đi vừa cười khẽ "Dung Thất, cậu tới thật đúng lúc." Lời nói có vẻ nhẹ nhàng bâng