Tác giả: Hà Nại
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.
luật nghiêm minh, có thể còn có một tên đứng sau chỉ huy... bắt cóc cô như vậy, nhất định là vì cô có thể mang đến một thứ lợi ích nào đó.
Rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Lúc trước cô có nghĩ tới, nếu họ là bang phái bản địa ở đây, có lẽ vì nhận thấy viêm bang bắt đầu ở địa bàn của họ khuếch trương thế lực, cho nên uy hiếp hoặc là muốn cắt đầu rắn của Viêm bang, cho nên trói cô lại ...nhưng khả năng này lại khá nhỏ, lúc trước để tránh phiền toái, trừ thành viên bang của Viêm bang, cơ hồ những người ngoài hầu như chẳng có ai gặp được khuôn mặt thật của đại đương gia Viêm bang. Hơn nữa, Viêm bang vừa mới đến Châu Âu phát triển, tiếng tăm cũng không lớn, phạm vi thế lực nhỏ bé tới mức đáng thương, ít nhất là lúc này, căn bản Viêm bang không có chút uy hiếp nào tới các bang phái khác, bang phái bản địa chẳng cớ gì lại phải hao phí tâm lực mà "Hậu đãi" cô như vậy.
Trăm suy nghĩ không có lời giải đáp.
Cho nên vì nghĩ không ra, cô quyết định không hao tổn tâm trí suy nghĩ nữa, chờ người bắt cóc tới cởi bỏ những nghi hoặc trong lòng cô là được rồi.
Lâm Cẩm Sắt là người thích ứng với hoàn cảnh rất nhanh, theo lời Ngô Ưu nói chính là " Năng lực thích ứng có thể so với đồng chí tiểu cường", mặc kệ là bị suy sụp nặng đến mấy, thí dụ như bị thân bại danh liệt trên tòa án lần đó cũng không thể tiêu diệt nổi cô. Khổ sở không cam lòng thì có, nhưng cùng lắm chỉ là tinh thần sa sút vài ngày, đã nhanh chóng có thể khôi phục lại.
Lại ví dụ như, khi biết Đường Lưu Nhan hao tổn tâm cơ tính kế lừa gạt mình, cô gần như đứng trên bờ vực của sự sụp đổ, nhưng từ lúc cô bắn phát súng kia, thì miệng vết thương trong lòng thực sự đã dần khép miệng lại, khi đó phẫn nộ và đau đớn cũng đã chậm rãi bình ổn xuống theo thời gian.
Nói tóm lại, bây giờ cô đã tiếp nhận chuyện bị bắt cóc này rồi, chỉ cần không để cô bị đói, bị lạnh thì không có vấn đề gì cả.
Còn mạng sống ...cô dám chắc, ít nhất bây giờ cô được an toàn .
Cứ như vậy, một tuần đã qua đi, cuối cùng vào một ngày cách đó không xa sau khi đưa bữa sáng tới, cánh cửa cuối cùng cũng được mở ra.
Nhưng thứ làm cho Lâm Cẩm Sắt giật mình chính là hai người đi đến lại có khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt nâu mê người, nụ cười sáng lạn, đúng là hai người trong số những người Italia cô lần đi dạo phố đó.
Thì ra bắt đầu từ lúc ấy, cô đã những người này theo dõi.
Hiểu biết này khiến cô không khỏi run sợ.
Nhưng "Hoa hồng" từng thanh danh hiển hách của thành phố B sao có thể có thể yếu thế ở trước mặt "kẻ địch" được?
Chỉ thấy hai người đàn ông Italia này nhếch miệng cười đến là vui vẻ, dùng tiếng Anh tiêu chuẩn nói rất nhanh: " Tiểu thư xinh đẹp Phương Đông, chúng ta lại gặp mặt."
Cao 165 cm đứng trước mặt hai người đàn ông Italia cao lớn, cô có vẻ nhỏ bé suy nhược, nhưng loại khí thế này lại không thể khinh thường .
Cô phát hiện hai người này cũng không có sát ý gì với cô, cho nên đánh bạo cười lạnh một tiếng, châm chọc nói, "Từ lâu nghe danh Italia là một đất nước rất tuyệt vời, không ngờ các người lại dùng cách này để chào đón một vị khách từ Trung Quốc tới." Dùng kinh nghiệm làm luật sư nhiều năm của cô, sự kiện bắt cóc người nước ngoài này, nghiêm trọng đến độ có thể ảnh hưởng đến sự ngoại giao của hai nước nữa.
Những người này thật là ăn tim hùm gan báo.
Hai người kia vẫn cứ tủm tỉm cười, xem nhẹ lời nói châm chọc của cô, cười, sau đó lại vươn bàn tay to về phía cô, trăm miệng một lời nói: "Tôi là Nick, còn đây là Jerry, chúng tôi là anh em, thật vui được gặp lại cô."
Lâm Cẩm Sắt khóe miệng co rút, không quan tâm tới bàn tay đnag vươn ra của họ, cô không có khí độ và cả mạnh mẽ để bắt tay với những người bắt cóc cô.
Người anh Nick thấy cô bắt tay, cũng không bực mình, cười ha ha, vẻ mặt hoà nhã nói với cô "Mấy ngày này lão đại của chúng tôi không ở trong nước, chúng tôi không làm chủ được, đành phải để tiểu thư chịu khổ mấy hôm, thật sự là quá thất lễ, xin lỗi."
Lâm Cẩm Sắt cười hừ hừ, không đáp.
Bất luận là cô có tin lời nói của hắn hay không, chỉ riêng chuyện lúc trước giả vờ làm người đi đường để tiếp cận với cô thì đã đủ để chứng tỏ hai người này không hề vô hại như vẻ ngoài rồi.
Cậu em Jerry dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô, bước từng bước lên phía trước, ngượng ngùng sờ vào gáy, một động tác trẻ con như thế lại khiến cho người đàn ông trưởng thành dáng người cao ráo trở nên rất cuốn hút.
Hắn nói "Khi gặp cô ởMilanquả thật chúng tôi có ý muốn bắt cóc cô, đáng tiếc tiểu thư...cô thật sự là rất quyến rũ, khiến chúng tôi không nhịn được muốn nói chuyện với cô một lúc, nhưng sau đó..." Nói tới đây, dường như có điều kiêng kị gì đó khiến hắn im lặng một chút, lại tiếp tục nói, "Không phải vẫn cứ thả cho cô đi sao?"
Lâm Cẩm Sắt nhìn hai người đàn ông cười còn sáng lạn hơn cả hoa nở kia, im lặng.
Hai người đàn ông này...
Dường như không nhận thấy vẻ mặt rung động rõ ràng của Lâm Cẩm Sắt, hỗn huyết soái ca lại lộ ra khuôn mặt tuyệt mĩ, nụ cười chói nắng cù