Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.
rên hừ hừ, ở chỗ mắt cũng xuất hiện quầng thâm.
Anh ngại bữa sáng ở bệnh viện không đủ dinh dưỡng, trời còn chưa sáng đã lặng lẽ rời giường, nhìn Tần Chân còn đang ngủ say trên giường, rồi rón ra rón rén ra cửa, chạy về nhà làm bữa sáng cho cô.
Khi Tần Chân thức dậy, Trình Lục Dương đã mang cháo bí đỏ nóng hổi và mướp đắng xào trứng đến, anh dựng cái bàn nhỏ trên giường bệnh lên, rồi dọn sẵn đồ ăn, giống như đang phục vụ đại gia nhà ai đó.
Tần Chân bật cười, “Anh cho là đang hầu hạ Từ Hi sao?”
Trình Lục Dương đưa đũa cho cô, phối hợp lên tiếng, “Tiểu nhân thỉnh an thái hậu nương nương!”
“Ừ, Đúng vậy, anh phải chăm sóc bệnh nhân, không rảnh.” Trình Lục Dương trả lời cực kì đương nhiên, “Ăn gì bổ nấy, em bị thương ở chân, đương nhiên phải ăn móng giò!”
Tần Chân dở khóc dở cười.
Trình Húc Đông dường như cũng không còn cách nào khác với anh rồi, ở bên kia gượng cười hai tiếng, “Được rồi, anh trông cho em, nhưng bản thân em cũng không ăn sáng, vừa nấu cháo vừa gặm qua quýt nửa cái bánh bao, ra ngoài mua chút đồ ăn lót dạ đi. Đợi nấu canh xong, anh sẽ lái xe mang tới cho em, em cứ chuyên tâm chăm sóc cô Tần.”
Sau đó anh cúp điện thoại.
Tần Chân nhìn Trình Lục Dương, mãi mới hỏi một câu: “Không phải anh nói là đã ăn rồi sao?”
Trình Lục Dương điềm tĩnh nói: “Nửa cái bánh bao thì không tính là ăn à?” Thấy cô trừng mắt lườm mình, đành phải thỏa hiệp, “Được rồi, sợ em dậy sớm, nhỡ may đói bụng thì làm sao? Cho nên không có thời gian ăn, nấu xong rồi liền tranh thủ thời gian chạy đến đây.”
Cách một màn sương nóng hôi hổi, Tần Chân nhìn Trình Lục Dương trưng ra vẻ mặt “Người phụ nữ này thật phiền phức, không thể qua quýt chút nào được” nên không khỏi cười rộ lên.
Cô cầm đưa bát cho anh, “Em không ăn được nhiều, nhiều thế này em không ăn hết được, anh ăn một nửa cháo đi.”
“Không cần, anh không đói.”
Tần Chân cố ý ép anh ăn, Trình Lục Dương trợn trắng mắt, đành nhận lấy bát ăn hai miếng, Tần Chân thấy thế mới chịu cầm lại bát bắt đầu ăn từng miếng nhỏ, anh không khỏi cười cười, “Muốn hôn môi gián tiếp với anh thì cứ nói thẳng ra, tìm cớ làm gì chứ!”
“…” Tần Chân suýt thì phun miếng cháo lên mặt anh..
Suốt một ngày, Trình Lục Dương chuyển văn phòng đến phòng bệnh, cầm laptop ngồi trên ghế sô pha đơn bận rộn, còn Tần Chân nằm trên giường bệnh nghịch điện thoại, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh một cái, trong lòng vui rạo rực.
Cô đã vô số lần nói với anh: “Thật ra anh có thể trở về đi làm, em không sao.”
Trình Lục Dương cũng không ngẩng đầu đáp một câu: “Không đặt em ở trước mắt mà trông chừng, trong lòng anh không yên tâm.”
Giữa trưa Trình Húc Đông đưa canh chân giò tới, còn mang theo một đống đồ ăn khác, thoạt nhìn tinh tế ngon miệng, chắc là từ tay đầu bếp nhà ai.
Trình Húc Đông cười tủm tỉm đứng ở trong phòng bệnh, nhìn Trình Lục Dương hầu hạ Tần Chân ăn cơm, chỉ cười không nói, đôi mắt tối như mực sáng lên, giống như hồ ly đa mưu túc trí.
Tần Chân ngượng ngùng nói: “Làm phiền anh rồi.”
Trình Húc Đông còn chưa kịp trả lời, đã nghe Trình Lục Dương cực kì tự nhiên nói câu: “Nên làm mà nên làm mà.”
Khóe miệng co rúm lại, anh cảm thấy em trai mình đã thành con rể dâng tới nhà họ Tần rồi.
Về sau khi Trình Lục Dương tiễn anh ra cửa, Trình Húc Đông vừa đi vừa không chút để ý nói: “Tính khi nào thì báo cho người trong nhà biết?”
Trình Lục Dương cà lơ phất phơ nở nụ cười đáp, “Nói cho người trong nhà làm gì? Để ông già tới mắng em một trận, nói em đi tìm người không môn đăng hộ đối à?”
“Mặc kệ cha thấy thế nào, hôn nhân là chuyện của em, anh chỉ có thể ảnh hưởng tới em, nhưng không thể điều khiển suy nghĩ của em. Nhưng em thân là con, nói chuyện cưới xin cho người nhà là trách nhiệm của em, em có thể không hài lòng thái độ của mọi người, nhưng không thể tránh né không gặp.” Đây là câu trả lời của Trình Húc Đông.
Trước khi đi, anh vỗ vỗ vai Trình Lục Dương, mỉm cười rời khỏi.
Thật ra cũng phải cảm ơn Tần Chân, nếu không nhờ cô thì quan hệ giữa Trình Lục Dương và anh cũng sẽ không dịu đi nhanh như vậy.
***
Tối hôm sau, Trình Lục Dương tiếp tục ngủ trên sô pha.
Tần Chân nhìn anh tay dài chân dài cuộn mình trên ghế, vừa nhìn đã cảm thấy rất không thoải mái rồi, làm sao còn dám để anh co lại như vậy cả đêm?
Đèn trong phòng đã tắt, chỉ có ánh sáng mông lung ngoài hành lang chiếu vào, cô nằm trên giường nhìn anh, không khỏi hỏi: “Ngủ như vậy thoải mái sao?”
Trình Lục Dương đen mặt, tức giận trả lời: “Hay là em tới thử xem?”
Tần Chân trốn ở trong chăn cười, nghĩ nghĩ, “Hay là, anh đến đây ngủ cạnh em đi?”
Người trên sô pha giật sững mình, vụt một cái ngồi bật dậy, “Em vừa nói gì? Lặp lại lần nữa!”
“Em nói, ngủ ở đó lại không thoải mái, hay là…” Tần Chân đỏ mặt, ho khan hai tiếng, “Nếu anh cam đoan có thể khống chế bản thân, không làm chuyện sắc, không nói những câu nhan sắc, thì lên giường ngủ đi.”
Trình Lục Dương mới mặc kệ cô ra điều kiện gì, loạt xoạt ném chăn nhỏ chen đến bên cạnh cô, giường ở bệnh viện không rộng lắm, hai