Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2080 lượt.
nh nặng sau đó lại không thể nhịn được nữa mà quát cô: “Cô ra ngoài hông mang đầu óc sao, hả?!!!”
Tiếng quát giận dữ vang vọng hành lang bệnh viện không biết đã dọa sợ bao nhiêu bệnh nhân, nhưng trong lúc anh giận tím mặt Tần Chân lại nở nụ cười rồi chậm chạp nói: “không phải anh đã nói, dù có ở nhà tôi cũng không có đầu óc sao?”
Cô thế mà lại dùng lời anh từng nói chọc giận anh? Trình Lục Dương quả thật muốn nhảy dựng lên, anh ôm lấy cô đi vào phòng bệnh, dữ dằn mắng: “cô đúng là điên rồi! Vừa mới gãy một chân, giờ muốn gãy nốt chân kia hả? Tần Chân, tôi bảo cô này, cô đã không xinh, nhà không có tiền, điều kiện vốn đã không đủ tốt, nếu cô còn để mình tàn phế thì đời này đừng hòng lấy được chồng!”
Trái tim anh sắp ngừng đập, giờ phút này anh chỉ có một suy nghĩ trong đầu đó là phải kéo người phụ nữ không biết sống chết này lên mắng mỏ một trận cho bõ.
Sao cô lại không biết yêu quý bản thân như thế?
Sao cô lại khiến người khác lo nghĩ như thế?
Cô có biết vừa rồi anh sợ tới mức bàng quang vẫn còn đang run rẩy không?
Trình Lục Dương vừa mắng mỏ, vừa cẩn thật đặt cô lên giường bệnh, sắc mặt vẫn thối như phân, anh vừa định đứng thẳng người thì bỗng bị Tần Chân túm lấy tay áo, nhất thời duy trì tư thế cúi người gần sát cô, không đứng lên được.
Anh cứng đơ cả người, lại thấy Tần Chân nhìn thẳng vào trong mắt anh, bình tĩnh nói: “Trình Lục Dương, anh không có gì muốn nói với tôi sao?”
“Nói, nói cái gì?” Tiểu vương tử độc mồm lần đầu tiên bắt đầu nói lắp.
“Về việc sau khi anh uống say đêm qua, anh không cảm thấy là anh cần phải giải thích à?” Tần Chân lại bình tĩnh cực kỳ.
Loại ánh mắt thẳng tắp này khiến Trình Lục Dương rối bời ruột gan, anh cố gắng duy trì lý trí để cho cô một giải thích hợp lý, ít nhất không khiến cô ghét anh, ít nhất còn có thể duy trì tình bạn giữa bọn họ… Nghĩ như vậy, anh nhanh chóng động não, muốn tìm lý do gì đó nghe hợp lý chút.
Ai biết dường như Tần Chân nhìn thấu suy nghĩ của anh, nói thẳng: “Tôi không nghe lời nói dối.”
Trình Lục Dương khựng lại, không nghe lời nói dối? Thế thì ắt phải chấm dứt quan hệ với anh…
Anh đột nhiên hiểu ra mình đang lo lắng cái gì, anh từng nén giận vì Mạnh Đường không ngừng mập mờ với Tần Chân, từng hùng hồn chỉ trích loại hành vi ti bỉ không thôi này. Anh từng truyền thụ thái độ về tình yêu của anh cho Tần Chân, cho nên anh như có thể đoán chức được Tần Chân sẽ xử lý thế nào sau khi biết được tình cảm anh dành cho cô.
Rời xa anh.
Giữ khoảng cách.
Tình bạn dừng ở đây.
Nghĩ đến những khả năng đó, tim anh như muốn ngừng đập.
Trong phòng bệnh yên ắng, anh đột nhiên bình tĩnh lại, thẳng thắn đáp lại ánh mắt của Tần Chân như đang khuyên bản thân mình, anh mở miệng: “Tôi uống rượu.”
Anh có thể nhận thấy được Tần Chân hơi buông lỏng tay áo anh.
Anh cảm thấy anh tỏ vẻ rất nghiêm túc, giọng điệu cũng rất thật tình, ngay đến cả bản thân anh cũng sắp tin tưởng lý do này rồi – anh chẳng qua chỉ uống rượu mà thôi, không còn gì khác.
Nhưng Tần Chân nhìn ra, trong ánh mắt anh lóe ra bóng dáng nói dối, lờ mờ, xao động bất an.
Cô nghĩ, nếu đều đã muốn cố gắng, thì không bằng cược lớn hơn đi.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, cô từ bỏ lý trí, lại một lần nữa túm chặt áo anh, nhẹ nhàng kéo anh về phía mình. Giây tiếp theo, cánh môi hai người kề sát nhau.
Cô nhắm hai mắt lại, nhằm mắt nhắm mũi đi hôn anh, cảm thấy anh cứng ngắc, cô cũng chủ động như anh tối qua, từ từ xâm nhập vào thế giới của anh.
Hơi thở của anh ùn ùn phủ xuống, quen thuộc mà dễ chịu, như ánh nắng nhuộm đầy hương mai vàng vào mùa đông.
Trình Lục Dương quên cả từ chối, quên đẩy cô ra, trong tia giật mình… anh thậm chí vô cùng tự nhiên hôn lại cô?
Thích một người sẽ có tâm trạng thế nào?
Như người lữ hành trên sa mạc, một đường lảo đảo tràn trề mong mỏi tìm được mục đích, sốt ruột lo lắng, bàng hoàng bất an.
Như bong bóng bỗng nhiên đứt dây bay vút vào không trung, một đường bay bay bay mãi, không biết lần này sẽ bay xa đến đâu mới kết thúc.
Bạn cảm thấy mình giống như quả bong bóng kia, bởi vì cái thích trĩu nặng này mà trương phình đến sắp nổ mạnh, nhưng chỉ một ánh mắt, một câu nói của đối phương, bạn lại nhẹ nhàng bay lên đám mây rồi.
Như vậy, được người trong lòng thích thì lại có tâm trạng thế nào?
“Gấp nữa cũng không gấp bằng anh.” Trình Lục Dương nói không chút do dự, lại một lần phủ lên.
Cái gì gọi là gấp nữa cũng không gấp bằng anh? Rốt cuộc anh đang làm chuyện gấp gáp cỡ nào chứ? Tần Chân vừa tức giận vừa buồn cười, cuối cùng chống ngực anh, trừng anh một cái, “Đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!”
“Rõ ràng là em dụ dỗ anh trước!” Trình Lục Dương nhìn cô nhận điện thoại, vô cùng tức giận đi về phía chiếc ghế sô pha đơn trong phòng bệnh ngồi xuống, miệng còn hùng hồn nói: “Nào có ai như thế ? Nhân dịp anh chưa chuẩn bị đã chiếm lợi từ anh, chờ em nếm được ngon ngọt rồi thì lại không cho người khác thỏa mãn, loại chuyện này không