Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342099
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2099 lượt.
có thêm một người, cùng chia sẻ vui buồn hờn giận với anh, xoa dịu những tích tụ trong lòng anh.
Cơn gió cuối thu thổi rì rào qua những tán cây, nước sông cũng theo đó mà róc rách trôi, băng qua cầu vượt thành phố, một đường chảy về nơi phương xa vô định.
Trình Lục Dương sợ Tần Chân đi đường lâu mệt mỏi, liền kéo cô ngồi xuống băng ghế dài màu trắng ven đường, cùng cô ngẩng đầu ngắm những ngôi sao thưa thớt.
Tần Chân hỏi anh: “Anh nói xem, ngôi sao nào sáng nhất?”
Trình Lục Dương ngẩng đầu giả vờ nhìn chăm chú, thật lâu sau mới nghiêm túc quay sang nhìn cô, ôm lấy vai cô: “Ngôi sao này sáng nhất.”
Tần Chân sửng sốt, nhưng ngay sau đó thì nựng mặt anh: “Anh Trình thật biết nói chuyện.”
“Đúng mà, trên trời có ngàn vạn ngôi sao, nhưng trong mắt anh chỉ thấy có một ngôi này mà thôi!” Trình Lục Dương cũng nựng mặt cô “Cho dù có một ngày anh không nhìn được màu gì nữa, em vẫn là ngôi sao sáng nhất trong mắt anh.”
Bởi vì từ đầu đến cuối, trong trái tim này chỉ có em, trong đôi mắt này cũng chỉ nhìn thấy em.
Trên đường về nhà, anh khoác áo khoác lên người Tần Chân, sau đó xoa xoa bàn tay hơi lạnh của cô, ra vẻ bình tĩnh nói: “Sao hả, anh Trình nhà em đủ đẹp trai không? Nhất định là em đã mong đợi rất lâu rồi, hôm nay anh liền hoàn thành giấc mộng của em, để em làm nữ chính phim thần tượng một lần.”
Tần Chân phì cười, vô cùng “ngây thơ” chỉ vào tai anh: “Í, chỗ này sao đỏ vậy?”
Roẹt roẹt, mặt của anh chàng phim thần tượng cũng đỏ lên.
Tần Chân cười ha hả, bị anh chàng thẹn quá hóa giận ôm ngang người, thở hổn hển xông vào tiểu khu: “Trình Tần thị em lại dám cười nhạo đại trượng phu, xem anh về nhà trừng phạt em thế nào!”
“Da mặt em dày lắm, không đỏ đâu!” Tần Chân cũng điên cùng anh, ôm lấy cổ anh cười ha ha.
“Vậy anh đánh đòn, xem nó có đỏ không.”
“Đồ lưu manh!”
“Khen hay lắm!”
“Xí!”
“M u a!”
“Ha ha ha ha…” Tần Chân cười đến khó kiềm chế.
Thật tốt, ở chung với anh dường như đã quên mất hình tượng là cái thứ gì, cả thế giới dường như chỉ còn lại hai người bọn họ, không cần phải bận tâm ánh mắt của người khác.
Trình Lục Dương ôm Tần Chân một mạch về nhà, trên đường dẫn đến một tràng cười to của chú bảo vệ, ánh mắt tò mò của ba em nhỏ và vô số tiếng cười trộm của người dân tiểu khu.
Anh cứ nghênh ngang ôm người đẹp về nhà, cuối cùng đắc ý dào dạt tuyên bố: “Hủy danh tiết của em để em không lấy được ai khác ngoài anh!”
Tần Chân cười ha ha: “Đã là thời đại nào rồi, chỉ cần chưa mất trinh, em muốn lấy ai thì lấy, bị anh ôm một cái thì thế nào?”
“Chẳng lẽ em còn hy vọng lấy người khác?” Trình Lục Dương đá một cái, đóng cửa lại, sau đó mỗi chân vung một chiếc giày, cứ thế ôm Tần Chân đi vào phòng cô.
Anh ném cô lên chiếc giường lớn êm ái, sau đó nhìn chằm chằm cô từ trên cao, ra chiều bí hiểm.
“Chính là tốt ngoài phạm vi ngôn ngữ có thể diễn đạt.”
Cô ôm lấy cổ anh, mặt mày cong cong cười với anh, đôi mắt cong lên như vầng trăng vì cười, tăng thêm vài phần quyến rũ, dáng vẻ thướt tha. Hai má vì trước đó đùa giỡn với anh mà hơi ửng đỏ, càng tăng thêm mấy phần xinh đẹp.
Tim Trình Lục Dương đập rộn lên thình thịch, không cầm lòng được tiến về trước hôn môi cô, sau đó cứ thế đè cô trên giường lớn mềm mại.
Món cánh gà sốt chanh trong bữa tối là anh làm, giữa răng môi còn mang theo hương chanh nhàn nhạt, anh vươn đầu lưỡi theo viền môi cô, cánh môi mềm mại như kẹo dẻo, làm người ta hận không thể nuốt vào trong bụng.
Anh dò đầu lưỡi vào giữa răng môi cô, sau đó tìm đầu lưỡi cô, nhẹ nhàng đụng một cái, nhận thấy thân thể cô run rẩy, nhưng ngay lập tức đã quấn quýt lấy đầu lưỡi anh.
Hương chanh lan tỏa trong miệng hai người, vị chua chát đăng đắng kích thích thần kinh, mang đến cảm giác trước nay chưa từng có.
Nụ hôn của Trình Lục Dương không dịu dàng như nụ hôn chúc ngủ ngon trước kia, ngược lại mang theo ý xâm chiếm, đoạt lấy mỗi một tấc lưỡi cô, quấn quýt lấy cô đến cùng, càng xâm nhập lại càng mạnh mẽ.
Tần Chân có chút thở không ra hơi, hô hấp cũng hơi hỗn loạn, hai mắt ướt át mở ra, ẩn sau tầng hơi nước long lanh, sóng mắt lay động.
Ánh mắt không hề phòng bị, hoàn toàn mang theo sự tin cậy và quyến luyến.
Hiển nhiên là trong sự huấn luyện của nụ hôn thâm tình mỗi đêm, cô đã dần quen với việc Trình Lục Dương hở ra một tí là hôn, thỉnh thoảng còn động tay động chân lợi dụng tí xíu.
Mà ánh mắt ấy lại khiến ánh mắt Trình Lục Dương sa sầm, cứ như con cừu nhỏ ngoan ngoãn dâng vào miệng sói, kêu be be… Cô quả thật không biết cô quyến rũ biết nhường nào.
Anh tiếp tục hôn sâu cô, khuấy đảo thế giới của cô đến long trời lở đất, sau đó truyền hơi thở của mình sang, nhất định xâm chiếm từng tấc lãnh địa của cô. Đồng thời, tay anh cũng từ từ di chuyển trên đường cong của cô.
Anh chạm đến eo Tần Chân, cô sợ ngứa nên không khỏi vặn vẹo, cơ thể mềm mại dịu dàng của cô chầm chậm ma sát với bộ phận của anh đặt trên người cô, cảm nhận đó quả thực làm cho người ta… không