Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Miệng Độc Thành Đôi

Miệng Độc Thành Đôi

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.

ười lên lan can, mặc cho gió trên sông thổi loạn mái tóc, cười hì hì nói: “Trước kia lúc nào cũng ngồi xe điện ngầm hoặc xe buýt, mỗi lần tan ca về nhà đều không nhìn thấy con sông này, may mà anh ở trung tâm thành phố, nếu không em cũng không biết nơi này vào buổi tối lại đẹp như vậy!”
Trình Lục Dương cười khẽ, giúp cô vén tóc bị gió thổi bay ra sau tai: “Vậy thì lấy anh đi, sau này mỗi ngày đều đến xem.”
“Anh nghĩ hay nhỉ!”
“Ừ, nghĩ vô cùng hay, lấy anh không tốt sao? Ở trung tâm thành phố, mỗi ngày đến xem những cảnh em thích, tiện thể…” Anh dừng một chút, giọng nói nhẹ đi mấy phần “tiện thể, giúp anh nhìn luôn phần của anh.”
Tần Chân chợt sững sờ, nhưng ngay sau đó liền phản ứng lại, nụ cười trên mặt bỗng biến mất: “…Em không cố ý.”
Lúc nào anh cũng tỏ vẻ cà lơ phất phơ, thường làm cô vô thức quên mất sự thật mắt anh không được tốt.
Đèn màu trong mắt anh sẽ có màu gì? Trắng xóa? Không có gì đặc sắc, chẳng qua là một trong rất nhiều cảnh đen trắng mà thôi.
Tần Chân hơi luống cuống rồi căng thẳng nói: “thật ra cũng không có gì đẹp, chỉ là mấy cái đèn lãng phí năng lượng quốc gia, bật ở chỗ này cũng không có ai nhìn, ai mà thèm chứ? Em thấy cần phải báo cáo lên các ngành có liên quan, những năng lượng này để cung cấp cho vùng núi thì tốt bao nhiêu! Lúc nãy em chỉ tùy tiện nói thôi, thực ra thì không có –”
“Tần Chân.” Trình Lục Dương cúi đầu cười, điềm tĩnh ngắt lời cô “Anh không sao.”
“Em không nói anh làm sao, em chỉ nói thật ra em cũng chẳng thích lắm — ”
“Tần Chân.” Anh lại ngắt lời cô, kéo cô vào lòng, dùng cánh tay ôm lấy cô, chẳng biết làm sao nói: “Thích chính là thích, đẹp chính là đẹp, em cho là em nói dối như vậy thì anh sẽ rất biết ơn em sao?”
Anh giả vờ tức giận lấy trán cụng cô, thấy cô bị đau mà đưa tay che trán, ra vẻ “sao anh lại như vậy” khiến anh không khỏi bật cười ha hả.
Anh kéo tay cô ra, nhìn khoảng da không biết là bị anh cụng đỏ hay là bị cô dụi đỏ, đến gần thổi hai cái: “Mới vậy mà đỏ rồi? Có đau không?”
Tần Chân sửng sốt: “Làm sao anh biết … đỏ?”
“Màu sắc có mức độ, với anh thì bóng đậm nhạt chính là màu sắc.”
Vẻ mặt của Trình Lục Dương nhàn nhạt, trong mắt chỉ có bóng dáng của một mình cô, anh sờ vào chân mày của Tần Chân: “Chỗ này rất đậm, chứng tỏ chân mày của Trình Tần thị nhà anh rất đẹp.”
Anh sờ mặt Tần Chân: “Chỗ này hơi đậm, chứng tỏ Trình Tần thị nhà anh hiện đang đỏ mặt.”
Anh chạm vào môi Tần Chân: “Còn chỗ này nhất định là đỏ tươi mềm mại, giống như màu hoa anh đào, anh có thể tưởng tượng ra được.”
Cuối cùng, anh còn hôn lên đôi mắt Tần Chân: “Khỏi phải nói, chỗ này nhất định cũng sáng lấp lánh như sao trên trời, nếu không sao có thể có thị lực tốt như vậy, ngoảnh đầu lại chỉ chọn đúng một ngọn đèn tàn là anh chứ?”
Tần Chân ngẩn ngơ nhìn anh như kẻ ngốc.
Trình Lục Dương bị dáng vẻ kia của cô chọc cười, vừa lắc đầu vừa chọc vào đầu cô: “Còn đang áy náy vì lời nói lúc nãy hả?”
Tần Chân lặng lẽ gật gật đầu.
Thế là người trước mặt bỗng nhiên cầm hai vai cô rồi xoay người lại, để mặt cô hướng về phía bờ sông, còn anh thì tựa sát vào lưng cô.
Trình Lục Dương kéo tay Tần Chân, dọc theo bờ sông chỉ về những chiếc đèn màu rất xa rất xa ở đầu kia, hỏi: “Đó là màu gì?”
“… Màu lam, màu trắng.”
Anh lại nắm tay cô chỉ về phía cây cối bên kia sông: “Đó là màu gì?”
“Màu xanh biếc.”
“Thế bầu trời có màu gì?”
“Màu xanh đen.”
“Thế bảng hiệu màu gì?”
“Màu đỏ.”
Trình Lục Dương nắm tay cô, chỉ vào từng cái từng cái trong tầm mắt, còn Tần Chân thì một năm một mười trả lời màu sắc của những thứ kia.
Cô không hiểu lắm Trình Lục Dương muốn làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo sự dẫn dắt của anh, cuối cùng, Trình Lục Dương thu tay về, chậm rãi từ sau lưng vòng qua eo cô, cúi đầu cười ra tiếng.
“Đèn có màu lam màu trắng, cây có màu xanh biếc, bầu trời có màu xanh đen, bảng hiệu có màu đỏ… Em xem, cho dù không có cảm giác màu sắc rồi, anh cũng có thể biết rõ màu sắc của chúng, với anh thì có cảm giác màu sắc hay không thì có gì khác nhau đâu?”
“Nhưng –”
“Không nhưng nhị gì hết. Trừ phi có một ngày em không muốn làm đôi mắt của anh, không muốn ở bên cạnh anh, nói cho anh biết màu sắc của thế giới này, có lẽ ngày đó anh mới hiểu rằng mình không giống với người khác.” Trình Lục Dương vững vàng ngắt lời cô: “Em sẽ như vậy sao?”
Tần Chân vội la lên: “Dĩ nhiên là không!”
“Vậy thì đúng rồi, đôi mắt của anh đã nói sẽ không bỏ anh đi, cái này không phải là mọi việc thuận lợi sao? Trình Tần thị nhà anh tuy học hành không giỏi nhưng hơn ở thị lực tốt, như vậy là có thể giúp anh thu hết màu sắc của thế giới này vào trong mắt rồi.”
Trình Lục Dương từ từ siết cánh tay, ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng ngửi, chóp mũi ngập tràn hương thơm quen thuộc của cô.
Bởi vì mấy ngày này luôn ở cùng nhau, sữa tắm và dầu gội cô dùng đều là của anh, cho nên mùi hương trên người cũng trở nên giống hệt anh.
Trình Lục Dương bỗng nhiên cảm thấy ngửi mùi hương này làm anh vô cùng yên tâm, giống như trong cuộc đời


Teya Salat