Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
uay đầu đi khỏi.
Tần Chân xoay người hỏi Hoàng Y: “Không sao chứ?”
Hoàng Y lắc đầu liên tục: “Không sao không sao, may nhờ có chị, nếu không em cũng không biết nên làm thế nào!”
Tần Chân vỗ vỗ tay cô ấy, “Lần tới gặp người như thế, cứ đuổi ông ta xéo đi, không xéo thì gọi 110, nhất thiết đừng có khách sáo với ông ta!”
Nói cứ như bản thân mình nóng tính lắm, chả ngẫm lại vài lần trước cô đã làm bánh bao nén giận thế nào.
Sau đó khi đi xem nhà với cô Lý, người phụ nữ ba mươi tuổi ôn hòa kia không khỏi khen cô có phong phạm nghĩa hiệp, khen đến mức Tần Chân đỏ mặt hồng tai, xấu hổ cực kỳ.
Qua tranh chấp nhỏ đó mà lần xem phòng này trở nên vô cùng thuận lợi, cô Lý làm người không soi mói, lại thưởng thức sự gan dạ mạnh mẽ của Tần Chân, ưng ý căn nhà này hết sức thoải mái rồi ký hợp đồng luôn.
Tần Chân sướng rơn cả người, đây là lần bán nhà suôn sẻ trong bao năm qua!
Nhưng mà tâm trạng vui vẻ cả một ngày không kéo dài quá mười giờ tối, khi cô tăng ca xong rồi hát hò ra khỏi Âu Đình, đang chuẩn bị đi qua giao lộ đón taxi, ai ngờ còn chưa đi qua góc đường thì bỗng có một người kéo tay cô, dí mạnh cô vào cột điện ven đường.
Tần Chân sợ tới mức hét ầm lên thì lại bị người ta bịt miệng lại, sau đó, người nọ giật mạnh áo cô ra, luồn mạnh tay vào, phủ lên ngực cô không hề do dự.
Đầu óc cô lú lẫn rồi, cô chỉ không ngừng giãy giụa theo bản năng, hai tay đẩy mạnh, nỗ lực giãy khỏi hắn ta. Móng tay cô hơi dài, vô tình cắt vào cánh tay người kia, người nọ đau đớn tức giận nên cho cô một bạt tai rất mạnh, mắng: “Con khốn!”
Vừa nghe thấy tiếng này thì Tần Chân đã biết hắn ta là ai.
Tên khốn kiếp họ Trương kia! Năm lần bảy lượt quấy rối cô!
Cô dùng sức giãy hơn, hét to: “Cứu mạng! Cứu mạng!”
Tên họ Trương đã chờ cô ở đây lâu rồi, vất vả mãi mới có cơ hội khống chế cô thì làm sao cho phép cô dễ dàng giãy thoát được? Vừa chìa tay ra bịt mồm cô, vừa đạp vào đầu gối cô một nhát, miệng thì hầm hừ trầm giọng quát: “con đàn bà đê tiện, giả vờ trong sáng lắm cơ đấy? Lần trước còn dụ dỗ ông đây cơ mà, muốn ăn cơm với ông đây còn gì? Ông nói cho mi, phối hợp với ông cho tốt vào, mua một hai căn nhà cũng xong hết! Nếu mi dám điên khùng, ông cho mi ăn không xong đã bị bán!”
Ông ta dùng lực rất mạnh, một móng vuốt cấu vào cánh tay Tần Chân, gần như muốn bấm gãy tay cô, khiến cô đau đớn không kêu nổi, càng không có cách nào giãy ra được.
Tần Chân kinh hãi phát khóc, chỉ ra sức giãy giụa theo bản năng, nhưng cô gầy còm không thể giãy giụa nổi, càng không thể chọi lại người đàn ông tai to mặt lớn này.
Trong lúc cấp bách, cô chỉ có thể không hề phản kháng, giả ý nhận mệnh nhắm hai mắt lại.
Tên họ Trương thấy cô như thế thì tưởng rằng cô đã thỏa hiệp, nở nụ cười vài tiếng, bắt đầu vuốt ve thân thể cô ngay ở góc đường vắng người trong đêm khuya khoắt. Mà Tần Chân run run cả người, chậm rãi thò tay vào túi quần, ấn bừa nút gọi điện thoại mà chẳng cần biết đối phương là ai, sau khi cảm nhận thấy di động hơi rung lên thì hiểu rằng cuộc điện thoại cầu cứu rốt cuộc được bắt máy rồi.
Cô nháy mắt mấy cái như là thuận theo người đàn ông, sau đó còn phối hợp đáp lại động tác của hắn ta, người đàn ông kia lập tức hưng phấn, buông lỏng tay che miệng cô, thấp giọng nở nụ cười, “Tôi đã nói rồi, chỉ cần cô nghe lời tôi, cứ theo tôi thì tôi nhất định sẽ khiến cô vừa lòng!”
Tần Chân không biết người bên kia di động là ai, cũng không biết đối phương có thể nghe thấy cuộc đối thoại này không nhưng chỉ có thể run giọng nói: “Ông không thể ép buộc tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát! Ở đây ngay dưới công ty chúng tôi, đâu đâu cũng có camera theo dõi, ông đừng có đánh đổi tương lai của mình!”
“Thôi đi, lúc này còn vờ với vịt? Cứ hưởng thụ đi, cô lấy tiền của cô, tôi mua nhà của tôi, đấy không phải là mọi người cùng vui sao?”
Người đàn ông kia đã chạm tay vào khóa áo con của cô, rốt cuộc Tần Chân không thể chịu nổi nữa nên bắt đầu liều mình phản kháng, khóc lóc hét lên: “Cứu mạng! Có ai không cứu tôi với! Ông bỏ tôi ra! Cút ngay!”
Miệng thì kêu loạn lên, cô xoay người muốn chạy, lại bị người đàn ông kia dùng một tay túm lại, đẩy ngã xuống đất.
Người đi đường trên con phố đối diện chú ý tới cảnh tượng này, khiếp sợ nhìn bọn họ, Tần Chân vẫn đang khóc kêu, thì nghe thấy người đàn ông đang khống chế cô hung dữ quát những người đang ồn ào: “Vợ chồng cãi nhau, có gì đẹp hả? Cút cho ông!”
“Tôi không biết ông ta! Ông ta là tên cuồng dâm!” Tần Chân sắp kiệt sức, cổ họng cực kỳ khàn khàn, hét lên như thế thì lại bị người ở trên đạp mạnh một nhát nên không khỏi bật khóc nức nở.
Trình Lục Dương ở đầu bên kia cầm di động mà căng thẳng cả người, anh bỗng đứng bật dậy, bước nhanh ra ngoài phòng họp.
Phương Khải không biết làm sao bèn đuổi tới cửa, “Tổng giám đốc?”
Tất cả mọi người trong phòng hội nghị không hiểu ra sao, đang họp dở nửa chừng sao lại bỗng nhiên gián đoạn?
Trình Lục Dương chẳng để ý tới người đầy phòng, vừa gọi 110 vừa chạy tới thang máy. Nhìn thấy thang máy đang đứng ở tầng 1, anh