Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
người giống như cha mẹ bình thường nhất khắp thiên hạ, đến tuổi dông dài rồi nhưng tình thương con cái thì không thay đổi.
Sau khi cúp máy, Tần Chân thừ ra trước gương trong chốc lát, mới phát hiện chiếc váy này không thể nào che khuất vết trầy da trên khuỷu tay, nên đành đổi cái khác, chọn sang một chiếc áo tay lỡ và chiếc quần cộc rộng thùng thình.
Đàn ông thì đàn ông đi, còn hơn là làm họ lo lắng.
—
Khi Tần Chân mở cửa xe ra ngồi vào, Bạch Lộ đang trách móc cô xuống chậm như ốc sên, nào ngờ mới nói được nửa thì bỗng thấy vết trầy da trên mặt cô thì không khỏi sửng sốt, “Mặt cậu là thế nào?”
“Bị chó cắn.” Tần Chân ngồi vào chỗ của mình, thắt dây an toàn, “Cậu đừng không tin, thật sự là bị chó điên cắn, suýt chút nữa còn bị cắn rơi cả □□!”
“…” Bạch Lộ quả thật không thể nhẫn nhịn, “Chị cả à, cậu có thể nói tiếng người không? Chúng ta còn có thể dùng tiếng người tiến hành giao lưu văn minh được không?”
“Rồi rồi rồi, mình nói! Tối hôm trước gặp phải tên cuồng dâm, cậu biết đấy, chính là cái tên nhiều lần tìm mình mua nhà, mượn cơ hội động tay động chân với mình.”
“Thế có liên quan gì đến vết thương trên mặt cậu? Lần này không động tay động chân nữa mà đổi sang cắn?” Bạch Lộ nghi hoặc hỏi cô.
Tần Chân nhìn bản thân mình qua kính chiếu hậu: “Không, ban ngày hôm thứ tư, hắn ta tìm tới Hoàng Y trong phòng mình, cô bé nhát gan, bị hắn ta dọa không ít, mình liền giúp cô bé tống khứ tên cầm thú kia đi. Kết quả đến tối hắn ta lại đợi mình ở dưới công ty, ra sức làm nhục mình ở tại chỗ. Nếu không nhờ có người báo cảnh sát thì người hôm nay cậu thấy không phải là mình hoàn chỉnh rồi…”
“Trời ! Sao cậu không nói với mình?” Bạch Lộ nổi cáu, “Tần Chân cậu nghĩ bản thân mình là đàn ông thật chắc? Cái gì là cô bé nhát gan, cậu liền cô nàng tống khứ tên cầm thú kia đi ? Cậu mk có thể coi bản thân như phụ nữ được không? Có người dũng cảm quên mình để giúp người, kết quả đẩy bản thân vào hang hổ như cậu không?”
“Là hang sói, hang sói háo sắc.” Tần Chân còn có lòng dạ chỉnh lại lời cô ấy.
Bạch Lộ tức giận đến độ chìa tay ra bóp cổ Tần Chân, lay đầu cô đến choáng đầu hoa mắt, “Giờ tên biến thái chết tiệt kia ở đâu rồi? Đưa mình đi tìm hắn!”
“Đưa vào đồn cảnh sát, giờ không biết ở đâu cả.” Tần Chân khuyên can mãi, thật vất vả mới áp chuyện này xuống, nhưng gặp phải loại phụ nữ mạnh mẽ như Bạch Lộ thì đành cam chịu, nghe lải nhải suốt dọc đường về quê.
Được nửa đường, Bạch Lộ cứ khăng khăng bắt cô gọi điện hỏi Trình Lục Dương tên họ Trương kia giờ thế nào rồi, Tần Chân không chịu nổi cô ấy nên đành lấy điện thoại ra gọi cho Trình Lục Dương.
—
Sáng sớm, di động của Trình Lục Dương bỗng nhiên vang lên.
Anh mơ mơ màng màng trở mình một cái, dùng chăn trùm lên đầu, tiếc rằng ma âm không dứt, vang lên không ngừng.
Anh vất vả chìa tay ra, vẫn nhắm mắt mà sờ soạng ở tủ đầu giường, sau đó bấm từ chối không hề nghĩ ngợi.
Tên thần kinh nào gọi điện thoại đến quấy rầy mộng đẹp của người khác ngày thứ bảy này.
Sau vài giây ngắn ngủn, điện thoại lại vang lên, ra chiều chủ nhân không nhận điện thì sẽ vang mãi không sờn.
Chối liền ba cuộc mà người nọ vẫn chưa hết hy vọng, rốt cuộc Trình Lục Dương mở to mắt, nổi giận đùng đùng mang di động tới trước mắt, lại chỉ nhìn thấy một hàng số quen thuộc — đến từ cha anh, Trình Viễn Hàng.
Vẻ mặt anh cứng lại trong giây lát rồi không chút chỉnh di động về chế động rung, màn hình đen ngòm lần nữa, anh lại ném di động lên tủ đầu giường. Nhắm mắt lại một lát rồi chậm rãi mở ra, rốt cuộc không ngủ được nữa.
Từ sau lần cãi vã nửa tháng trước, đây là lần đầu tiên Trình Viễn Hàng gọi điện cho anh.
Không lâu sau, di động thôi rung, rồi cách khoảng hơn một phút thì lại vang lên. Anh nghĩ vẫn là Trình Viễn Hàng gọi, nào ngờ khi cầm lên nhìn thì thấy là Lục Thư Nguyệt.
Xem ra hai vợ chồng ngồi cùng nhau gọi điện cho anh, biết anh không muốn nhận điện từ Trình Viễn Hàng nên bảo mẹ anh lập tức gọi tới.
Trình Lục Dương nhìn màn hình vẫn không nhúc nhích, giằng co rất lâu, rốt cục bình tĩnh nghe, “a lô.”
—
Sau khi nhận được mệnh lệnh của tổng giám đốc, Phương Khải nhanh chóng chạy tới đợi lệnh, lái xe đưa anh về nhà họ Trình.
Hôm nay Boss đặc biệt ra dáng, anh cao ngạo lạnh lùng ngồi ở ghế sau ngắm nghía di động, ra chiều một tổng tài có khí phách trong tiểu thuyết ngôn tình.
Phương Khải nhìn anh vài lần qua kính chiếu hậu, tự cho là vô cùng cẩn thận, không bị phát giác, nào ngờ sau vài lần thì bỗng nhiên nghe thấy Trình Lục Dương âm nói: “Như thế nào, cậu nhìn thỏa mãn chưa?”
Phương Khải suýt nữa thì hụt hơi, bình thường anh không có sở thích gì khác, chỉ hay ở nhà với mẹ già. Mẹ thích xem phim truyền hình, anh chẳng có hứng thú gì với nó nên hay ngồi trên sofa đọc tiểu thuyết ngôn tình trên di động.
Trong quyển ‘cục cưng của tổng tài cuồng dã’ vừa xem tối hôm qua thì tổng tài vô cùng khí phách xé rách quần áo của thư ký cục cưng, sau đó tà mị cuồng quyến cởi quần áo của mình, cuồng ngạo bạo khoe hỏi: “em nhìn thỏa mãn chưa?”