Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342010
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.
bắt đầu chạy xuống cầu thang không chút nghĩ ngợi.
Sau khi báo cảnh sát, anh lại chuyển điện thoại cho bên Tần Chân, thét to: “Cô gắng lên! Không được ngoan ngoãn bị chi phối! Tôi đến ngay đây!”
Biết rõ đối phương nghe không thấy, anh vẫn hét khàn cả giọng, từ hành lang cho đến khi lên taxi.
Lái xe nhìn anh sợ hãi: “Anh không sao chứ?”
Trình Lục Dương ném ví tiền dày cộm cho anh ta: “Tòa nhà Hoàn Mậu! Chạy nhanh !” Anh kích động nói câu này xong thì lại tiếp tục kêu gào với đầu bên kia điện thoại, “Tần Chân! Chịu đựng cho tôi! Tôi đến ngay đây! Phát huy tác phong anh hùng của cô, nhất định không được từ bỏ!”
Kêu gào phải gọi là rất thâm tình, tưởng chừng đệm cả bài ca gào thét, Mã Cảnh Đào thấy cũng nên bái phục chịu thua.
Biểu cảm của lái xe kia cứ phải gọi là đặc sắc vô song, nhìn anh chẳng khác gì nhìn bệnh nhân tâm thần rồi.
Sáng sớm hôm sau Tần Chân đang đánh răng, khi đang nhìn kỹ miệng vết thương qua gương thì bỗng nhiên nhận được điện thoại của Lưu Trân Châu.
Lưu Trân Châu hoảng hốt hỏi cô: “Nghe nói tối hôm qua gặp phải tên cuồng dâm ? Còn vào đồn cảnh sát, bị thương ? Có nghiêm trọng không ? Đi bệnh viện chưa ? Bác sĩ nói thế nào ? Có để lại sẹo không ?”
Bà hỏi một mạch vô số vấn đề, Tần Chân nhanh chóng ngăn bà lại, dở khóc dở cười nói: “Từng cái một, được không?”
Cô kể sơ lại chuyện tối hôm qua rồi nghe thấy Lưu Trân Châu lòng còn sợ hãi, vỗ ngực nói: “May mắn có người báo cảnh sát, bằng không lần đầu tiên của bà cô còn trinh như cô chẳng phải sẽ bị hủy hoại trong tay tên cuồng dâm!”
Huyệt thái dương của Tần Chân nhức nhối, đằng trước từ con trinh chẳng lẽ không phải là từ người con gái ? Vì sao đến lượt cô thì lại biến thành bà cô ?
Thật ra không phải cô kháng cự lại tìm đối tượng nhưng cứ luôn cảm thấy hôn nhân không chỉ đơn giản là tìm người bầu bạn, nếu người trong lòng thì tương lai sớm chiều đối mặt làm sao ? Lẽ nào thực sự chỉ tìm một đối tác cùng ăn cùng ngủ thỏa mãn nhu cầu sinh lý?
Quá khứ thì nhớ mãi không quên Mạnh Đường, cho nên đều ngứa mắt những người đàn ông khác, vậy hiện tại thì sao ?
Trong một khoảnh khắc, Tần Chân bỗng nhiên cảm thấy rất mê mang.
—
Ngày kia là thứ bảy, Bạch Lộ gọi điện thoại tới nhắc nhở Tần Chân nên trở về nhà thăm cha mẹ cô.
Tần Chân nghỉ làm một ngày, giãn kế hoạch ra, đang ngồi trên sofa kiểm tra tin tức bán nhà tháng này trên notebook, khi nhận được điện thoại mới nhớ tới việc này, cô vỗ tránh nhanh chóng bỏ notebook sang bên cạnh.
“Cậu không nói thì mình quên mất!” Cô chạy vào phòng ngủ, định khuân ra bộ quần áo ra hồn.
Thứ hai là sinh nhật của bà Chúc Vân Chi nhà cô, bởi vì đó là ngày làm việc, cô khẳng định không về được, cho nên sớm bàn bạc với Bạch Lộ rồi, thứ bảy về chúc mừng sinh nhật Chúc Vân Chi.
Bạch Lộ ở bên kia điện thoại thở dài thở ngắn, “Nếu mình là mẹ cậu, nhất định phải nhét cậu lại vào bụng, sau đó lăn cầu thang xuống để sảy thai ! Tránh sinh ra cô con gái bất hiếu không ra gì như cậu!”
Tần Chân một tay cầm điện thoại, một tay nhanh chóng lục lọi trong dãy quần áo, “Bớt nói linh tinh đi, cậu thì thật muốn mang nhưng đáng tiếc chẳng có thằng nào cả, cậu tưởng cậu là thánh mẫu Maria chắc, trinh nữ mà cũng có thể sinh con?”
“Ha ha!” Bạch Lộ ở bên kia làm quá cười rộ lên, “Chỉ bằng cái dáng này của chị đây, vơ một cái là có cả đám đàn ông, cậu tin không mình chỉ ngoắc tay một cái thì lập tức có thể dụ được một ông bố rồi?”
“Cậu nói là ông bố con nhà ai ? Ái chà, cô Bạch Lộ cô giỏi rồi đấy ! Mấy ngày không gặp, tam quan (*) đã lộn xộn giống tiết tháo (**) rồi, quá khứ là hai đã hết thuốc chữa, hôm nay lại tiến bộ hơn cơ đấy, còn muốn cả ba?” Rốt cuộc cũng lục ra một cái váy ra hồn, Tần Chân ném ra giường bắt đầu cởi quần áo, “Được rồi, không huyên thuyên với cậu nữa, mau đến đây, trên đường còn muộn mất!”
[(*)tam quan: thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan.
(**)tiết tháo: chí khí cương trực và trong sạch, vững vàng, không chịu khuất phục'>
Bạch Lộ hầm hầm hừ hừ cúp điện thoại, lái xe chạy tới đón cô.
Trước khi ra ngoài, Tần Chân gọi điện cho Chúc Vân Chi, “Mẹ, hôm nay con và Bạch Lộ về nhà ăn cơm.”
Quê cô cũng thuộc thành phố B nhưng chỉ là một thị trấn nhỏ bên cạnh thành phố B, mang tiếng là ở thành phố B mà thôi. Từ thành phố B thì phải đi đường cao tốc, đi một mạch mất khoảng ba, bốn tiếng.
Chúc Vân Chi lập tức cười rộ lên, “Bao giờ về đến nhà? Kịp cơm trưa không?”
“Kịp, Bạch Lộ lái xe mà.” Tần Chân một tay mặc quần áo, kết quả sượt qua vết thương ở khuỷu tay, đau nhe răng trợn mắt.
Chúc Vân Chi nghe ra khác thường, “Làm sao vậy?”
“Không, đụng vào ngăn tủ, đau.” Tần Chân thuận miệng bia cái lý do.
“Được, mẹ bảo cha con đi chợ mua thức ăn, chờ hai đứa về ăn một bữa thật ngon!”
Vừa dứt lời, Tần Chân chợt nghe thấy tiếng bà cất giọng gọi ông Tần ở đầu bên kia.
Ồng Tần là cha của Tần Chân, tên đầy đủ là Tần Kiếm Phong, cũng là công nhân mất việc như Chúc Vân Chi. Hai