Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342015
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2015 lượt.
ông là ông Trình thì gọi là gì ? Ông đã quên rồi sao ? Lần trước chính ông đã nói, muốn tôi từ nay về sau đừng coi bản thân mình là con của ông nữa, tôi nghe lời thế còn gì nữa?”
“Con –” Trình Viễn Hàng tính tình không tốt, bị anh châm chọc như thế thì giận dữ đến sắc mặt thay đổi.
“Húc Đông, đưa em trai con đến phòng khách!” Lục Thư Nguyệt ngắt lời ông, nhanh chóng bảo con cả đưa em trai đi, sau đó bản thân mình thì đối phó ông già này.
Bà rất muốn ném cho hai cha con này mỗi người một đĩa hạt dưa, thật là hai con bò (ý là hai cha con rất cố chấp) ! Hai con bò ngu ngốc, chả tiến bộ chút nào !
Trình Lục Dương kính trọng Lục Thư Nguyệt hơn nhiều, thấy bà tức giận nên cười cười rồi xoay người đi phòng khách. Tần Chân ở đầu bên kia thử gọi một tiếng: “Trình Lục Dương?” Thế này anh mới nhớ ra mình còn chưa cúp máy, nghĩ tới cuộc đối thoại vừa rồi đã lọt vào tai cô, anh nhíu mày rồi cúp di động luôn. Tần Chân nghe di động vang ra tiếng tút tút rồi chậm rãi quay sang nhìn Bạch Lộ. Bạch Lộ vừa lái xe vừa hỏi cô: “Hỏi ra kết quả chưa? Thế nào?” Cô đờ đẫn trả lời: “Trình Lục Dương bảo người ta đưa hắn ta vào nhà tù Thành Nam, nói là cho hắn ta mọt gông.” Bạch Lộ phanh gấp lại, “Gì? Nhanh thế đã đưa vào tù? Cậu nói xem Trình Lục Dương không phải là cái tên tổng giám đốc độc miệng đến mức khiến người ta muốn đập vỡ mồm kia chứ?” Tần Chân gật đầu. Chuyện này quả thật làm Bạch Lộ chết điếng: “Giỏi thật đấy, địa vị anh ta kinh thật đấy, nói mấy câu đã đẩy người ta vào tù được … Người nọ tia cậu quả thật là không có mắt! Ha ha ha, mình bắt đầu thông cảm cho anh ta…” Một mình cô lải nhải cả buổi, bỗng nhìn Tần Chân nghi ngờ: “Nhưng sao trông cậu lại không vui thế kia?” Tần Chân lại nhìn mình trong kính chiếu hậu, trông cô không vui sao ? Dọc đường về nhà, cô cứ phản ứng chậm chạp, bên tai còn vọng lại cuộc đối thoại của nhà họ Trình vừa nghe thấy. Không khí tràn ngập mùi thuốc súng đó là thế nào ? … Trước giờ cô chưa từng trải qua bầu không khí đó trong nhà mình, đó còn là cuộc đối thoại của người một nhà sao ? Nghĩ như vậy, cô nhớ lại câu chuyện về anh trai mà Trình Lục Dương kể cho cô lần trước, cực kỳ tóm tắt, tràn ngập hâm mộ. Rốt cuộc anh đã sống trong một gia đình như thế nào ? Tần Chân thừa nhận, mình đã thất thần vì Trình Lục Dương. Dường như anh có rất nhiều bí mật, thế nên cô sinh lòng tò mò muốn tìm hiểu cặn kẽ.
Chúc Vân Chi đang ngồi trên sofa xem TV, cứ năm phút lại nhìn lên đồng hồ treo tường, mãi mới nghe thấy chuông cửa vang lên, bà đứng bật dậy, quát Tần Thiên ở trong phòng sách: “Nhanh nhanh, nhanh ra mở cửa cho chị con ! Chắc chắn là nó với Bạch Lộ đến!”
Tần Thiên đứng dậy khỏi một đống sách, vừa dùng tay bới đầu tóc ngắn muốn chết, vừa đi dép lê chạy ra cửa: “Mỗi lần Tần Chân trở về, mẹ cứ như là nghênh đón tổng thống Mỹ, mẹ thiên vị rõ ràng quá đấy!”
Chúc Vân Chi chạy từ phòng khách ra nhanh như sao băng, cầm trong tay điều khiển TV từ xa, đập nhẹ vào mông Tần Thiên, “Cút đi, nhóc con, còn ghen với cả chị con nữa ! Đừng quên trước kia nếu không nhờ chị con từ bỏ cơ hội học đại học cơ hội thì sao có con hôm nay được?”
“Còn không phải do mẹ nghe người ta nói trường tư thì tốt, cứ khăng khăng nhét con vào, không thì Tần Chân đâu cần từ bỏ đại học?” Tần Thiên nhíu mày, “Lần nào cũng đẩy hết cái sai sang con.”
“Hừ, con thì chỉ biết tìm người để trách!” Nói tới chuyện này, Chúc Vân Chi hơi chột dạ, vì thế lại đẩy Tần Thiên một nhát, “Nói linh tinh cái gì ? Nhanh đi mở cửa đi!”
Cô biết tình trạng của Tần Chân, nếu hôm nay thanh toán thì sợ rằng nửa tháng tới cô ấy phải ăn mì.
Lúc ăn cơm tối, hai người lấy quà ra, Chúc Vân Chi cực kỳ vui vẻ, vừa trách các cô ngọc bội này rất đắt, thật không nên lãng phí tiền như thế, lại vừa cười toe toét, cầm ngọc bội trong tay mãi không nỡ buông tay.
Bao năm qua bà luôn rất tiết kiệm, tiếc rẻ không mua những đồ châu báu đồ bằng ngọc gì đó, vì thế cơm cũng chưa ăn đã đi vào phòng ngủ, nhất định phải bỏ ngọc bội vào trong hộp, nói là hôm nào khai quang trong chùa Chiêu Giác rồi mới đeo.
Thấy bà quý trọng mảnh Như Ý này như thế, cả bữa cơm cứ hai ba câu là lại nhắc tới nó, lúc rửa bát, Tần Chân nhìn dòng nước rào rào mà thần người ra.
Thật ra gia đình không giàu có gì cho lắm lại có điểm tốt, chút chuyện nhỏ như thế cũng đủ làm mẹ vui vẻ lâu như vậy. Nếu đổi lại là nhà Trình Lục Dương, sợ rằng loại ngọc bội này căn bản không lọt vào mắt họ, càng không nói tới làm người khác vui vẻ ra mặt.
Đang đờ người, Chúc Vân Chi ở bên ngoài thấy cô thất thần không hề động đậy, liền đau lòng quát cô: “Thẫn thờ gì đấy? Nước lên giá rồi, dùng tiết kiệm thôi!”
Tần Chân dở khóc dở cười nhanh chóng tiếp tục rửa chén, “Vâng vâng vâng, mẹ lo gì ! Chút tiền này cũng đáng cho mẹ nổi giận…”
“Chút tiền ? Hàng ngày tiêu thêm chút tiền từ đó thì toàn bộ tiền bạc có thể chảy đi hết rồi!” Chúc Vân Chi trừng cô, “đã lớn từng này rồi, còn không biết cần kiệm chăm lo gia đình, để mẹ xem sau